Bài viết

Đội thanh niên xung phong mở đường

Ninh Bình29/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng kháng chiến ác liệt, ở một vùng quê nằm sát cánh rừng có cô gái tên Nhàn. Gia đình nghèo, cha mất sớm, mẹ đau yếu, nên từ nhỏ Nhàn đã quen với việc đồng áng và chăm lo cho em nhỏ. Khi quê hương cần người phục vụ tiền tuyến, cô tình nguyện tham gia đội thanh niên xung phong mở đường.

Ngày ngày, Nhàn cùng đồng đội cuốc đất, san đá, lấp hố bom để giữ cho tuyến đường luôn thông suốt. Nắng cháy da, mưa lầy ngập gối, nhưng tiếng cười của họ vẫn vang giữa núi rừng. Đêm xuống, cả đội cầm đuốc làm việc để kịp cho đoàn xe sáng mai đi qua. Những ngọn đuốc nối dài trên sườn núi trông như một dải hoa lửa rực sáng giữa màn đêm.

Một lần, sau trận bom dữ dội, cây cầu gỗ qua suối bị đánh sập. Nếu không sửa ngay, đoàn xe chở thuốc men sẽ bị chậm trễ. Nhàn là người đầu tiên nhảy xuống dòng nước lạnh buốt, cùng mọi người dựng cọc, buộc dây và ghép ván. Bàn tay rớm máu vì tre nứa cứa vào, nhưng cô vẫn không dừng lại. Đến gần sáng, cây cầu tạm hoàn thành, đoàn xe tiếp tục lăn bánh an toàn.

Khi được khen ngợi, Nhàn chỉ cười hiền: “Em làm như bao người khác thôi.” Chính sự giản dị ấy khiến ai cũng quý mến cô gái nhỏ bé nhưng kiên cường.

Sau ngày đất nước hòa bình, Nhàn trở về quê làm nông, nuôi dạy con cháu trưởng thành. Mỗi khi nhắc chuyện xưa, người dân trong vùng vẫn nhớ đến hình ảnh cô gái đứng giữa cây cầu mới dựng, phía sau là trời đêm còn đỏ ánh lửa.

Câu chuyện về Nhàn cho thấy thời hoa lửa đã làm sáng lên vẻ đẹp của biết bao con người bình dị: gan dạ, bền bỉ và luôn đặt lợi ích của quê hương lên trên hết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đội thanh niên xung phong mở đường | Câu chuyện thời hoa lửa