Đội thiếu niên của thôn
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, ở một vùng quê miền Trung có cậu bé tên Bình. Cha đi bộ đội xa, mẹ tham gia dân công hỏa tuyến, Bình sống cùng ông ngoại trong căn nhà nhỏ lợp tranh. Tuy tuổi còn nhỏ, cậu đã biết đỡ đần gia đình và giúp ích cho xóm làng.
Ban ngày, Bình chăn bò, gánh nước, phụ ông chăm vườn rau. Tối đến, cậu tham gia đội thiếu niên của thôn, nhận việc chuyển thư, gọi dân xuống hầm trú ẩn khi có báo động. Bình chạy rất nhanh, lại gan dạ nên ai cũng quý.
Một đêm mưa to, gió lớn, tiếng còi báo động vang lên dồn dập. Trong lúc mọi người vội vã tìm nơi trú ẩn, Bình phát hiện nhà bà cụ cuối xóm vẫn đóng cửa im lìm. Không chần chừ, cậu cầm chiếc đèn dầu lao trong mưa đến gọi. Bà cụ bị đau chân, đi lại khó khăn. Bình liền dìu bà từng bước xuống hầm an toàn.
Khi mọi người đã yên vị, ai cũng thấy cậu bé nhỏ người ướt sũng đứng cạnh bà cụ, tay vẫn giữ chặt chiếc đèn dầu đang cháy. Ánh sáng ấy lung linh giữa căn hầm tối như một bông hoa lửa nhỏ bé nhưng ấm áp.
Từ đó, dân làng thường gọi Bình là “cậu bé hoa lửa”. Mỗi khi nhắc đến, ai cũng mỉm cười vì nhớ đến lòng tốt và sự dũng cảm của cậu.
Sau ngày hòa bình, Bình lớn lên trở thành bác sĩ của huyện. Ông luôn tận tâm cứu chữa người bệnh, như cách năm xưa từng mang ánh sáng đến cho người khác.
Câu chuyện về Bình cho thấy trong thời hoa lửa, sự tử tế và tinh thần trách nhiệm có thể tỏa sáng từ những con người nhỏ tuổi nhất.



