Bài viết

Đội thiếu niên của xã

Ninh Bình29/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng đất nước còn trong khói lửa chiến tranh, ở một vùng quê ven đồng có cậu thiếu niên tên Lợi. Cha mẹ đều tham gia công tác xa nhà, Lợi sống cùng bà nội trong căn nhà tranh nhỏ. Tuy còn trẻ tuổi, cậu đã sớm biết sẻ chia và có ý thức giúp đỡ quê hương. Ban ngày, Lợi chăn trâu, cắt cỏ, phụ bà con gặt lúa. Tối đến, cậu tham gia đội thiếu niên của xã, làm nhiệm vụ canh gác, đưa thư và hỗ trợ dân quân khi cần. Cậu nhanh nhẹn, thuộc từng ngõ xóm nên ai cũng quý mến. Một đêm cuối mùa hè, sau trận bom lớn, nhiều mái nhà trong làng bị tốc mái, cây cối đổ ngổn ngang. Trong lúc mọi người còn bối rối, Lợi cầm chiếc đèn dầu chạy khắp xóm gọi thanh niên đến giúp từng gia đình. Cậu trèo lên mái lợp lại tranh, dọn đường, bế trẻ nhỏ ra nơi an toàn. Ánh đèn nhỏ trong tay cậu chao qua chao lại giữa màn đêm, như một bông hoa lửa đang nở giữa làng quê tan hoang. Nhờ sự nhanh trí và nhiệt tình của Lợi, cả xóm nhanh chóng ổn định lại. Bà con ai cũng cảm động trước tấm lòng của cậu thiếu niên nhỏ tuổi. Từ đó, người dân trìu mến gọi Lợi là “cậu bé hoa lửa”. Sau ngày hòa bình, Lợi lớn lên, trở thành kỹ sư xây dựng. Ông góp phần làm nhiều con đường, cây cầu mới cho quê hương. Mỗi khi được hỏi vì sao chọn nghề ấy, ông chỉ cười và nói: “Tôi muốn dựng lại những gì chiến tranh từng phá mất.” Câu chuyện về Lợi cho thấy trong thời hoa lửa, ngay cả những người trẻ tuổi nhất cũng biết sống trách nhiệm, dũng cảm và góp phần thắp sáng niềm tin cho cộng đồng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đội thiếu niên của xã | Câu chuyện thời hoa lửa