Đội Thuyền Nan Cảm Tử: Huyền Thoại Dân Quân Vĩnh Giang Vượt Biển
Đội Thuyền Nan Cảm Tử: Huyền Thoại Dân Quân Vĩnh Giang Vượt Biển (Quảng Trị)
Đảo Cồn Cỏ nằm chơ vơ giữa Vịnh Bắc Bộ, được ví như "con mắt thần" của chiến trường Quảng Trị. Để bảo vệ hòn đảo này trước sự bao vây, pháo kích ngày đêm của Hạm đội 7 (Mỹ), vấn đề sống còn là phải tiếp tế đạn dược, lương thực và nước ngọt từ đất liền. Nhiệm vụ cực kỳ sinh tử này được giao cho Đội thuyền nan cảm tử của dân quân xã Vĩnh Giang (huyện Vĩnh Linh, Quảng Trị).
Thực tế trên biển lúc đó vô cùng hiểm ác. Mỹ giăng một mạng lưới phong tỏa bằng tàu khu trục, radar nhiệt, mìn từ tính và rọi đèn pha sáng rực cả vùng biển nhằm bóp nghẹt Cồn Cỏ. Để qua mặt các thiết bị dò kim loại hiện đại của địch, quân dân Vĩnh Giang quyết định không dùng tàu thuyền bằng sắt hay gỗ lớn, mà sử dụng những chiếc thuyền nan đan bằng tre, trét hắc ín.
Mỗi chuyến đi là một lần xác định "cảm tử". Từ cửa sông Bến Hải, những chiếc thuyền nan mỏng manh, chở nặng hàng tấn đạn pháo và những thùng nước ngọt, lặng lẽ xuất phát trong đêm tối mịt mùng. Ngồi trên thuyền là những chàng trai, cô gái Vĩnh Giang da sạm nắng, tay cầm mái chèo cật tre, tay lăm lăm súng AK. Họ phải chèo tay suốt quãng đường biển gần 30 km giữa những cột sóng lớn.
Khi pháo sáng của địch bắn lên rực trời, mọi người phải nằm ép xuống mạn thuyền, bất động giả làm những mảnh gỗ trôi nổi. Đã có rất nhiều đêm, tàu tuần tiễu địch phát hiện và xả đại liên xé nát những chiếc thuyền nan mỏng manh. Nước biển nhuộm đỏ máu. Thế nhưng, người đi trước ngã xuống, người đi sau lập tức chèo lên thay thế. Khẩu hiệu của làng Vĩnh Giang lúc đó là: "Tất cả vì Cồn Cỏ thân yêu". Bằng những chiếc thuyền tre thô sơ ấy, qua hàng trăm chuyến đi về giữa ranh giới sinh tử, dân quân Vĩnh Giang đã chuyển thành công hàng nghìn tấn hàng hóa, góp phần giúp đảo Cồn Cỏ đứng vững như một pháo đài thép bất khả xâm phạm.



