“Đội trưởng biệt động với trái tim thép” – Anh hùng liệt sĩ Phan Văn Bảy (Bảy Búa)
“Đội trưởng biệt động với trái tim thép” – Anh hùng liệt sĩ Phan Văn Bảy (Bảy Búa)
Trong phong trào biệt động Sài Gòn, cái tên Bảy Búa là nỗi khiếp sợ của quân Mỹ – Ngụy. Anh sinh năm 1933 tại Hóc Môn và tham gia cách mạng khi còn rất trẻ. Nhờ sự mưu trí, gan dạ, anh được giao chỉ huy nhiều tổ biệt động đánh sâu vào nội đô.
Đặc điểm của Bảy Búa là đánh rất nhanh, rất táo bạo, thường “xuất quỷ nhập thần” khiến đối phương không kịp trở tay. Anh từng chỉ huy đội đánh vào trụ sở CIA ngụy quyền, đánh nhà hàng Mỹ, đánh cơ sở hậu cần tại Tân Sơn Nhất… Mỗi trận đánh đều gây tổn thất lớn cho địch rồi rút lui an toàn.
Có lần, trong một trận phục kích, anh bị thương nặng ở chân. Đồng đội bảo rút, nhưng Bảy Búa nói: “Còn thở là còn chiến đấu.” Anh bò vào gần đội hình địch, dùng lựu đạn tiêu diệt cả toán lính rồi mới được đưa về căn cứ.
Sự dũng cảm của anh khiến nhiều sĩ quan Mỹ đặt biệt danh cho anh là “người đàn ông bóng đêm”.
Năm 1966, trong một trận chiến ở vùng ven Sài Gòn, Bảy Búa bị địch phục kích. Anh chiến đấu đến viên đạn cuối cùng, rồi dùng lựu đạn tự sát để bảo vệ bí mật.
Biệt động Sài Gòn gọi anh là “trái tim thép”, còn nhân dân miền Nam gọi anh là “người giữ lời thề không đầu hàng”.
Câu chuyện của anh là bản anh hùng ca về lòng quả cảm và sự trung kiên của những chiến sĩ biệt động thành.



