Đội vá vỏ tàu đêm trên dòng kinh xáng và trận chống càn giữ bến
Câu chuyện về lòng dũng cảm của dì Út Nghĩa và đội nữ du kích mật xã Vĩnh Hòa Hiệp. Bằng việc bám trụ bờ kinh xáng dưới mưa bom bão đạn, các dì đã ngày đêm "vá vỏ" xuồng ghe bị trúng đạn, bảo đảm mạch máu vận chuyển thương binh và khí tài xuyên suốt vùng vành đai.
Vào giai đoạn những năm 1971 - 1972, tuyến kinh xáng chảy qua xã Vĩnh Hòa Hiệp (huyện Châu Thành, tỉnh Kiên Giang) là con đường máu thịt vận chuyển thương bệnh binh và vũ khí từ các trận địa vùng ven về hậu cứ U Minh Thượng. Địch biết rõ đây là yết hầu giao thông của ta nên đã điều động máy bay trực thăng kết hợp tàu sắt bọc thép tuần tiễu, bắn phá ngày đêm. Từng bạt dừa nước, rặng tràm ven kinh liên tục bị cày xới bởi bom xăng và đạn đại liên.
Giữa lằn ranh sinh tử ấy, Đội giao công - vá vỏ tàu đêm do dì Út Nghĩa (khi ấy mới 22 tuổi) chỉ huy đã ra đời. Đội gồm hơn 10 cô gái mười mươi, ban ngày giả làm người đi cắt lác, cấy lúa, ban đêm lại ngâm mình dưới nước sình lầy để làm nhiệm vụ. Công việc của các dì là dùng dầu chai, giẻ rách, những miếng tôn cũ chịu đựng muỗi cắn, sương đêm để che đèn, khẩn cấp sửa chữa, "vá" lại những chiếc xuồng ba lá, ghe máy của giao liên bị trúng đạn thủng bục, chìm mấp mé bờ kinh.
Trận thử thách oanh liệt nhất diễn ra vào một đêm nước rong năm 1972. Một chiếc ghe máy chở hơn 15 thương binh nặng từ hướng mặt trận vùng ven rút về đến khúc quanh Vĩnh Hòa Hiệp thì bị trực thăng cá bạt đuôi của địch phát hiện. Địch bắn xối xả làm vỡ toác một mảng mạn thuyền, nước sông tràn vào cuồn cuộn, chiếc ghe chao đảo có nguy cơ chìm hẳn giữa dòng nước xiết.
Không một chút do dự, dì Út Nghĩa lập tức phát lệnh cho chị em lao ra giữa dòng sông. Giữa tiếng gầm rú của máy bay giặc và làn đạn vạch đường sáng rực trời, các dì vừa dũng cảm dìu từng đồng chí thương binh vào hầm bí mật ven bờ, vừa lấy thân mình che chắn cho rổ dụng cụ. Dì Út Nghĩa cùng hai chiến sĩ du kích ngâm mình cởi phăng chiếc áo bà ba đang mặc, cuộn chặt cùng giẻ rách, dồn sức ép chặt vào lỗ thủng bên mạn ghe để ngăn nước.
"Lúc đó đạn bắn rát rạt trên đầu, chặt đứt cả những ngọn dừa nước bên cạnh. Nhưng nhìn các anh thương binh đang rên rỉ vì vết thương, chị em tụi tôi không ai biết sợ là gì. Tay ai cũng rướm máu vì cào cấu vào mạn thuyền, cứ cắn răng mà giữ chặt cho bằng được," dì Út Nghĩa bồi hồi nhớ lại.
Suốt hơn hai tiếng đồng hồ ghì mình trong dòng nước lạnh và mưa bom, đội của dì Út Nghĩa đã bảo vệ an toàn cho toàn bộ thương binh. Chiếc ghe sau khi được "vá" tạm bằng những thớ vải áo và dầu chai đã tiếp tục nổ máy, lặng lẽ lướt đi trong đêm để đưa các chiến sĩ về tuyến sau cứu chữa kịp thời.
Trận chiến thầm lặng bên bến kinh xáng Vĩnh Hòa Hiệp đêm hôm ấy đã trở thành một biểu tượng sáng ngời về tình đồng chí, lòng dũng cảm vô bờ bến và dũng khí kiên trung của những người con gái đất Châu Thành thời hoa lửa.


