Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đôi vai của lòng yêu nước

Mùa đông năm 1953, những con đường lên Tây Bắc phủ đầy sương lạnh. Từ các bản làng, những đoàn dân công và bộ đội nối nhau hành quân về phía chiến trường. Trên lưng họ không phải là hành lý cho riêng mình, mà là gạo, đạn, thuốc men và biết bao vật dụng cần cho mặt trận. Trong đoàn người ấy có Lý, một chàng trai người Tày mới ngoài hai mươi tuổi. Đôi vai anh không rộng hơn bao người khác, nhưng ngày nào cũng gùi nặng trên đường núi. Mỗi chuyến đi bắt đầu từ khi trời còn mờ sương và kết thúc lúc đêm đã phủ kín rừng.

Cao Bằng14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đôi vai của lòng yêu nước

Mùa đông năm 1953, những con đường lên Tây Bắc phủ đầy sương lạnh. Từ các bản làng, những đoàn dân công và bộ đội nối nhau hành quân về phía chiến trường. Trên lưng họ không phải là hành lý cho riêng mình, mà là gạo, đạn, thuốc men và biết bao vật dụng cần cho mặt trận.

Trong đoàn người ấy có Lý, một chàng trai người Tày mới ngoài hai mươi tuổi.

Đôi vai anh không rộng hơn bao người khác, nhưng ngày nào cũng gùi nặng trên đường núi. Mỗi chuyến đi bắt đầu từ khi trời còn mờ sương và kết thúc lúc đêm đã phủ kín rừng.

Mẹ anh tiễn con ở đầu bản, chỉ dặn một câu:

– Vai con mang hàng cho bộ đội cũng là mang việc nước.

Lý không nói nhiều, chỉ cúi đầu rồi bước đi.

Con đường lên Điện Biên dài và hiểm trở. Có đoạn dốc dựng đứng, có đoạn bùn lầy sau mưa, có đoạn phải men sát vực sâu. Mỗi bước chân đều làm chiếc gùi trên lưng rung lên, dây đeo hằn đỏ cả vai.

Một người bạn đi bên cạnh hỏi:

– Đau vai không?

Lý cười:

– Đau chứ.

– Vậy sao vẫn đi nhanh thế?

Anh nhìn về phía trước:

– Vì phía trước đang chờ.

Câu trả lời giản dị ấy theo người bạn suốt cả chặng đường.

Đến điểm nghỉ, mọi người đặt gùi xuống. Có người xoa vai, có người nằm vật xuống đất. Lý mở chiếc khăn nhỏ mẹ đưa trước lúc đi, bên trong chỉ có vài miếng cơm nắm và chút muối vừng.

Anh bẻ đôi phần cơm, đưa cho người bạn vừa bị tụt lại phía sau.

– Ăn đi.

– Còn cậu?

– Tôi còn đủ.

Thật ra anh cũng không còn nhiều.

Đêm ấy, dưới mái lán tạm giữa rừng, tiếng mưa phùn rơi lộp bộp trên tấm nứa. Lý nằm nghiêng, đôi vai nhức buốt đến khó ngủ. Anh đưa tay sờ những vết hằn đỏ rồi khẽ cười một mình.

Anh nhớ lời mẹ: “Vai con mang việc nước.”

Sáng hôm sau, chiếc gùi lại được đặt lên vai.

Ngày này qua ngày khác, những đôi vai ấy âm thầm đi trên đường núi. Không có tiếng reo hò, không có những lời ca ngợi lớn lao. Chỉ có bước chân đều đặn và niềm tin rằng từng chuyến hàng đến nơi sẽ giúp những người lính ngoài mặt trận vững vàng hơn.

Có lần, giữa một con dốc trơn, một dân công lớn tuổi bị ngã. Gùi hàng đổ xuống đất. Mấy người vội chạy lại đỡ. Lý cúi xuống nhấc phần hàng nặng nhất.

Ông cụ nhìn anh:

– Vai cậu chịu nổi không?

Lý cười:

– Vai còn trẻ mà.

Mọi người cùng cười, rồi lại tiếp tục đi.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, Lý trở về quê với mái tóc đã bạc. Một lần, đứa cháu nội hỏi ông:

– Ông có đánh trận không?

Ông lắc đầu:

– Ông không trực tiếp đánh trận lớn.

– Vậy ông làm gì ở Điện Biên?

Ông im lặng một lúc rồi đặt tay lên vai mình:

– Ông dùng đôi vai này để gùi gạo, gùi đạn cho bộ đội.

Đứa bé nhìn đôi vai gầy của ông, ngạc nhiên:

– Chỉ thế thôi ạ?

Lý mỉm cười hiền hậu:

– Chỉ thế thôi, nhưng lúc ấy ai cũng phải làm phần của mình.

Ông nhìn ra con đường trước nhà, nơi chiều muộn đang xuống dần.

Ngày ấy, có người cầm súng ở tuyến đầu.

Có người đào hào trong đêm.

Có người kéo pháo qua dốc núi.

Và cũng có những người dùng đôi vai của mình để giữ cho con đường tiếp tế không bao giờ đứt đoạn.

Lịch sử thường nhớ đến những chiến công lớn. Nhưng chiến thắng được tạo nên từ cả những công việc âm thầm nhất.

Những đôi vai gầy của người dân công, người lính vận tải, người thanh niên xung phong đã góp phần gánh cả hậu phương hướng về tiền tuyến.

Lý khẽ xoa vai mình, nơi những vết hằn năm xưa đã không còn nhìn thấy nữa.

Ông nói nhỏ như nói với chính mình:

– Đôi vai ấy rồi cũng già đi. Nhưng điều nó từng gánh thì còn mãi.

Ngoài sân, gió núi thổi qua hàng cây.

Và trong ký ức của người cựu dân công già, con đường lên Điện Biên vẫn hiện ra với những hàng người lặng lẽ nối nhau trong sương sớm, trên vai mang nặng không chỉ là gạo và đạn, mà còn là lòng yêu nước của cả một thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn