ĐÔI VAI CỦA NGƯỜI LÍNH
Có những người lính đi vào lịch sử không phải bằng những điều lớn lao họ nói, mà bằng một khoảnh khắc họ đã làm. Bế Văn Đàn là một người như thế.
Anh sinh năm 1931, là người dân tộc Tày, quê ở Cao Bằng. Năm 1949, anh nhập ngũ và trở thành chiến sĩ của Quân đội nhân dân Việt Nam. Cuối năm 1953, đơn vị của anh chiến đấu tại Mường Pồn, Điện Biên. Trong một trận chiến ác liệt, hỏa lực của đối phương khiến đội hình ta gặp nhiều khó khăn. Khẩu súng máy cần có điểm tựa để tiếp tục bắn, nhưng tình thế lúc ấy vô cùng gấp gáp. Bế Văn Đàn đã không do dự. Anh dùng vai của mình làm giá súng, để đồng đội đặt súng lên và tiếp tục chiến đấu. Đôi vai của một người lính trẻ trở thành điểm tựa cho khẩu súng. Và cũng trong khoảnh khắc ấy, anh bị thương nặng. Nhưng anh vẫn giữ nguyên tư thế, để đồng đội tiếp tục chiến đấu.
Bế Văn Đàn hy sinh ngày 12 tháng 12 năm 1953, khi mới 22 tuổi. Ở tuổi ấy, có lẽ người ta vẫn còn nhiều điều muốn làm, nhiều nơi muốn đến, nhiều người muốn gặp. Nhưng giữa một trận chiến, Bế Văn Đàn chỉ nghĩ đến nhiệm vụ và những người đang chiến đấu bên cạnh mình. Anh không để đôi vai mình trở thành một biểu tượng. Anh chỉ làm điều mà anh tin rằng mình phải làm. Rồi anh nằm lại còn khẩu súng vẫn tiếp tục hướng về phía trước.
Nhiều năm sau, tên tuổi Bế Văn Đàn được nhắc lại trong những trang sách lịch sử. Anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng mỗi lần đọc câu chuyện ấy, điều khiến người ta lặng đi không phải chỉ là một chiến công. Mà là hình ảnh một người lính trẻ đã dùng chính cơ thể mình làm điểm tựa cho đồng đội. Một đôi vai nhỏ bé, nhưng gánh trên đó là cả một niềm tin.
Bế Văn Đàn ra đi ở tuổi hai mươi hai. Anh không kịp nhìn thấy chiến thắng Điện Biên Phủ, không kịp nhìn thấy những ngày đất nước bước ra khỏi chiến tranh. Nhưng có lẽ, trong khoảnh khắc cuối cùng, điều anh mong muốn cũng chỉ giản dị như bao người lính khác: đồng đội mình được tiếp tục tiến lên.
Và rồi, giữa những trang sử của Điện Biên, người ta vẫn nhớ đến một người lính Tày trẻ tuổi - người đã đặt đôi vai mình xuống giữa chiến trường để đồng đội có thể đứng vững.
Bế Văn Đàn - tuổi hai mươi hai hóa thành điểm tựa của một thời hoa lửa.


