ĐÔI VAI CỦA NGƯỜI LÍNH TRẺ
ĐÔI VAI CỦA NGƯỜI LÍNH TRẺ
ĐÔI VAI CỦA NGƯỜI LÍNH TRẺ
Đêm ấy, trời Điện Biên lạnh buốt.
Sương phủ trắng những con đường đất. Trong tiếng pháo vọng từ xa, những người lính trẻ nằm sát bên nhau trong chiến hào, chờ lệnh tiến lên.
Giữa họ có một người lính dân tộc Tày tên Bế Văn Đàn.
Anh sinh năm 1931 tại xã Triệu Ẩu, huyện Phục Hòa, tỉnh Cao Bằng.
Năm ấy, anh mới ngoài hai mươi.
Tuổi của anh đáng lẽ là tuổi của những ước mơ giản dị: một mái nhà, một gia đình, những mùa lúa trên quê hương Cao Bằng.
Nhưng đất nước đang có chiến tranh.
Và anh đã chọn khoác lên mình màu áo lính.
Cuối năm 1953, quân ta mở chiến dịch Điện Biên Phủ.
Những ngày chiến đấu nối tiếp nhau.
Đất đá, khói súng và tiếng pháo trở thành những thứ quen thuộc với người lính.
Trong một trận chiến ác liệt, đơn vị của Bế Văn Đàn được lệnh tiến lên.
Địch chống trả dữ dội.
Một khẩu súng máy của ta cần có người giữ để yểm trợ cho đồng đội tiến công.
Nhưng trong lúc chiến đấu, người chiến sĩ giữ súng bị thương.
Tình thế vô cùng cấp bách.
Nếu khẩu súng không được giữ vững, đội hình có thể bị chặn lại.
Bế Văn Đàn nhìn đồng đội.
Không có thời gian để suy nghĩ lâu.
Anh bước tới.
– Đưa đây cho tôi!
Khẩu súng được đặt lên vai anh.
Một người đồng đội hét lên:
– Không được! Cậu sẽ không chịu nổi đâu!
Bế Văn Đàn chỉ đáp:
– Cứ bắn đi!
Đôi vai của người lính trẻ trở thành điểm tựa cho khẩu súng.
Anh đứng giữa làn đạn.
Đồng đội phía sau tiếp tục chiến đấu.
Khẩu súng vẫn vang lên.



