Đôi vai của người tiểu đội trưởng
Trong lần gặp các bác cựu chiến binh, tôi nghe nhiều người nhắc đến một người tiểu đội trưởng với sự kính trọng đặc biệt.
Tò mò, tôi hỏi:
– "Bác ấy lập nhiều chiến công lắm phải không?"
Một bác lắc đầu, mỉm cười:
– "Điều chúng tôi nhớ nhất không phải chiến công, mà là đôi vai của anh ấy."
Hóa ra, suốt những năm hành quân, người tiểu đội trưởng luôn là người đi cuối cùng.
Anh kiểm tra xem còn ai tụt lại không.
Ba lô ai quá nặng, anh mang giúp.
Đồng đội bị sốt, anh cõng.
Đến bữa ăn, anh luôn hỏi:
"Các cậu đủ cơm chưa?"
Rồi mới đến phần mình.
Có lần, sau ba ngày hành quân liên tục, ai cũng kiệt sức.
Một chiến sĩ trẻ ngồi phịch xuống đất:
"Em không đi nổi nữa."
Người tiểu đội trưởng không quở trách.
Anh chỉ tháo ba lô của cậu, khoác lên vai mình rồi nói:
"Đi thêm một đoạn nữa thôi."
Đoạn đường ấy dài gần mười cây số.
Nhiều năm sau, người chiến sĩ trẻ ngày nào đã trở thành một cán bộ.
Mỗi lần nhắc đến người tiểu đội trưởng, ông vẫn xúc động:
"Tôi lớn lên từ chính đôi vai của anh ấy."
Tôi chợt hiểu, người lãnh đạo giỏi không phải là người đi trước thật xa, mà là người không để ai bị bỏ lại phía sau.



