Cựu chiến binh

“Đôi vai gánh cả chiến trường”

Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, phía sau những trận đánh ác liệt của bộ đội là một “mặt trận” đặc biệt: mặt trận hậu cần. Những người dân công, thanh niên xung phong và lực lượng phục vụ chiến trường phải vượt qua núi rừng, đèo dốc, bom đạn để đưa từng bao gạo, từng khẩu súng, từng viên đạn đến với tiền tuyến. Ông Trần Đình Tư là một trong những người đã đi trên những con đường ấy. Tuổi trẻ của ông gắn với những chuyến gùi, gánh lương thực vào chiến trường. Mỗi bước chân trên đường vận chuyển là một phần đóng góp cho thắng lợi của Điện Biên Phủ.

Đà Nẵng14/08/2026Xã Tam Lư (Xã Tam Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

1. Tên câu chuyện

“Đôi vai gánh cả chiến trường”

2. Nhân chứng

Ông Trần Đình Tư, cựu chiến binh, quê tại Quảng Nam, là người từng trực tiếp tham gia phục vụ Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954.

Khi còn trẻ, ông tham gia lực lượng phục vụ chiến dịch, thực hiện nhiệm vụ vận chuyển lương thực, trong đó có những chặng đường gánh gạo vào Điện Biên Phủ. Câu chuyện của ông được Báo Thanh Niên ghi lại trong bài viết “Con đường của lương thực và mạng sống”.

3. Mô tả ngắn

Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, phía sau những trận đánh ác liệt của bộ đội là một “mặt trận” đặc biệt: mặt trận hậu cần.

Những người dân công, thanh niên xung phong và lực lượng phục vụ chiến trường phải vượt qua núi rừng, đèo dốc, bom đạn để đưa từng bao gạo, từng khẩu súng, từng viên đạn đến với tiền tuyến.

Ông Trần Đình Tư là một trong những người đã đi trên những con đường ấy.

Tuổi trẻ của ông gắn với những chuyến gùi, gánh lương thực vào chiến trường. Mỗi bước chân trên đường vận chuyển là một phần đóng góp cho thắng lợi của Điện Biên Phủ.

4. Nội dung câu chuyện

Nhắc lại những ngày tháng tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ, điều tôi nhớ nhất là những con đường.

Đó không phải những con đường bằng phẳng.

Đó là những con đường xuyên qua núi rừng, qua những con dốc cao, những đoạn đường trơn trượt và hiểm trở.

Nhưng trên những con đường ấy, ngày ngày có những đoàn người nối tiếp nhau hướng về phía trước.

Chúng tôi mang theo lương thực cho bộ đội.

Có khi là những bao gạo.

Có khi là những vật dụng cần thiết cho chiến trường.

Mỗi người một phần việc.

Người gánh.

Người khiêng.

Người đẩy xe.

Người sửa đường.

Tất cả đều hướng về một mục tiêu: bảo đảm cho tiền tuyến có đủ lương thực và vũ khí để chiến đấu.

Lúc ấy, chúng tôi còn rất trẻ.

Không ai nghĩ mình đang làm một việc gì quá lớn lao.

Chúng tôi chỉ nghĩ đơn giản:

“Bộ đội ngoài mặt trận đang cần gạo.”

Vậy là phải đưa gạo đến.

Đường đi có những đoạn rất khó.

Gạo nặng.

Đường dốc.

Mưa xuống thì bùn đất trơn trượt.

Có lúc đi cả ngày mới đến được một chặng.

Mệt thì nghỉ một chút rồi lại tiếp tục.

Có những lúc bom đạn của địch đánh phá.

Mọi người phải nhanh chóng tìm chỗ tránh.

Khi tiếng bom vừa dứt, đoàn người lại tiếp tục lên đường.

Bởi nếu chúng tôi dừng lại quá lâu, bộ đội phía trước sẽ thiếu lương thực.

Trong chiến tranh, mỗi bao gạo đến được tiền tuyến đều có ý nghĩa.

Một người lính ngoài mặt trận muốn chiến đấu thì phải có cơm ăn.

Muốn chiến đấu lâu dài thì phải có lương thực.

Vì vậy, chúng tôi hiểu rằng mình cũng đang chiến đấu, chỉ là chiến đấu ở một vị trí khác.

Có lần, tôi nhìn những người lính đi ngược chiều.

Họ mang súng.

Chúng tôi mang gạo.

Họ đi về phía trận địa.

Chúng tôi đi về phía họ.

Hai đoàn người gặp nhau trên đường.

Không cần nói nhiều.

Chỉ cần nhìn nhau là hiểu.

Những người lính cần chúng tôi.

Và chúng tôi cũng tự hào vì có thể góp sức cho họ.

Những ngày tháng ấy, tình người giữa chiến trường rất sâu sắc.

Có những lúc chúng tôi mệt đến mức chỉ muốn ngồi xuống.

Nhưng nhìn những người khác vẫn đang bước đi, mình lại đứng lên.

Có người chia cho nhau ngụm nước.

Có người giúp nhau nâng bao gạo.

Có người khiêng hộ phần hàng của người đã quá mệt.

Không ai tính toán thiệt hơn.

Bởi mọi người đều hiểu rằng mình đang cùng làm một việc.

Đó là đưa lương thực đến cho tiền tuyến.

Có những người đã hy sinh trên những con đường ấy.

Họ không trực tiếp cầm súng nhưng vẫn phải đối mặt với bom đạn.

Có người ngã xuống khi đang làm nhiệm vụ.

Có người bị thương.

Nhưng đoàn người vẫn tiếp tục.

Bởi phía trước là Điện Biên Phủ.

Phía trước là những người lính đang chiến đấu.

Và phía trước cũng là niềm tin vào ngày chiến thắng.

Tôi nhớ nhất là cảm giác khi biết chiến dịch thắng lợi.

Niềm vui lúc ấy khó diễn tả thành lời.

Chúng tôi biết rằng những bao gạo mình từng gánh, những con đường mình từng đi, những ngày tháng mệt nhọc ấy đã góp một phần nhỏ vào thắng lợi chung.

Không phải ai cũng có mặt trong những trận đánh lớn.

Không phải ai cũng được nhìn thấy chiến trường từ gần.

Nhưng mỗi người đều có một vị trí trong cuộc chiến.

Người cầm súng chiến đấu.

Người vận chuyển lương thực.

Người mở đường.

Người chăm sóc thương binh.

Người ở hậu phương sản xuất lương thực.

Tất cả đều góp sức.

Đó là sức mạnh của cả dân tộc.

Nhiều năm đã trôi qua.

Những con đường năm xưa giờ có thể đã thay đổi.

Những người từng cùng tôi gánh gạo ngày ấy nhiều người đã không còn.

Nhưng ký ức về một thời tuổi trẻ vẫn còn nguyên.

Mỗi lần nhớ lại, tôi lại nghĩ đến những người đã nằm lại trên đường ra trận.

Họ không có những chiến công được ghi thật lớn.

Nhưng sự hy sinh của họ góp phần làm nên chiến thắng.

Vì vậy, tôi luôn nghĩ rằng lịch sử không chỉ được viết bằng những trận đánh.

Lịch sử còn được viết bằng những bước chân âm thầm của hàng triệu con người.

Có người mang súng.

Có người mang gạo.

Có người mang thuốc.

Có người mang niềm tin.

Tất cả cùng hướng về một phía.

Ngày hôm nay, đất nước đã hòa bình.

Nhìn các cháu thanh niên được sống trong điều kiện đầy đủ hơn, được học tập và lựa chọn tương lai, tôi thấy rất vui.

Nhưng tôi cũng muốn các cháu hiểu rằng:

Cuộc sống bình yên hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và máu xương.

Các cháu không cần phải trải qua chiến tranh như thế hệ chúng tôi.

Nhưng các cháu cần phải nhớ.

Nhớ để biết ơn.

Nhớ để trân trọng hòa bình.

Và nhớ để sống có trách nhiệm hơn với quê hương.

Ngày trước, chúng tôi gánh gạo để nuôi quân.

Ngày hôm nay, thế hệ trẻ hãy “gánh” trên vai trách nhiệm xây dựng quê hương.

Hãy học tập thật tốt.

Hãy lao động bằng tất cả khả năng.

Hãy giúp đỡ cộng đồng.

Hãy sống tử tế.

Và hãy luôn nhớ về những người đã hy sinh.

Bởi mỗi thành quả hôm nay đều có bóng dáng của những người đi trước.

5. Ý nghĩa câu chuyện

“Đôi vai gánh cả chiến trường” giúp người trẻ hiểu rằng Chiến thắng Điện Biên Phủ không chỉ được làm nên bởi những trận đánh trực tiếp ngoài chiến trường mà còn bởi một hệ thống hậu cần khổng lồ với sự tham gia của đông đảo nhân dân. Câu chuyện của ông Trần Đình Tư cho thấy những người vận chuyển lương thực cũng phải đối mặt với núi rừng, gian khổ và bom đạn để bảo đảm sức chiến đấu cho tiền tuyến.

Câu chuyện mang nhiều ý nghĩa:

  • Giáo dục lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm.

  • Tôn vinh những đóng góp thầm lặng của lực lượng hậu cần, dân công hỏa tuyến.

  • Giúp thế hệ trẻ hiểu sâu sắc hơn giá trị của Chiến thắng Điện Biên Phủ.

  • Nhắc nhở mỗi đoàn viên, thanh niên phải biết trân trọng hòa bình và biết ơn thế hệ cha anh.

  • Thông điệp

    “Có những người cầm súng nơi tiền tuyến, có những người gánh gạo phía sau. Mỗi người một nhiệm vụ, nhưng tất cả cùng chung một khát vọng: vì độc lập, tự do của Tổ quốc.”

    Nguồn tư liệu

    Câu chuyện được biên soạn dựa trên bài viết “Con đường của lương thực và mạng sống” của Báo Thanh Niên, đăng ngày 15/12/2025, ghi lại câu chuyện của cựu chiến binh Trần Đình Tư và bà Võ Thị Dũng về những năm tháng phục vụ Chiến dịch Điện Biên Phủ.

     

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn