Đôi vai gánh gạo niooi bộ đội của người thanh niên dân tộc Mông - LỲ SÙA LỒNG

Câu chuyện thời hoa lửa – Đôi vai gánh gạo nuôi bộ đội của người thanh niên Mông Lỳ Sùa Lồng
Trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, trên dãy Trường Sơn hùng vĩ, nơi tuyến biên giới Việt Nam – Lào quanh co giữa đại ngàn, có biết bao con người bình dị đã lặng lẽ cống hiến tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Họ không trực tiếp cầm súng nơi chiến hào, nhưng từng bước chân, từng gùi gạo trên vai đã góp phần làm nên sức mạnh của tiền tuyến. Một trong những người như thế là ông Lỳ Sùa Lồng, người dân tộc Mông, sinh năm 1962. Thuở ấy, Lỳ Sùa Lồng mới chỉ là một chàng trai tuổi mười ba, mười bốn. Tuổi đời còn rất trẻ nhưng đã sớm hiểu rằng phía sau mỗi người lính nơi biên cương là biết bao sự hy sinh, thiếu thốn. Khi địa phương phát động nhân dân tham gia dân công hỏa tuyến, cậu thanh niên Mông không một chút đắn đo, tình nguyện cùng bà con gánh gạo, muối và lương thực tiếp tế cho bộ đội làm nhiệm vụ bảo vệ tuyến biên giới Việt Nam – Lào tại khu vực các xã Keng Đu và Na Loi. Con đường từ bản đến các điểm đóng quân chưa bao giờ là dễ đi. Đó là những lối mòn men theo sườn núi, dốc cao dựng đứng, nhiều đoạn phải bám vào rễ cây để vượt qua vách đá, lội qua những con suối lạnh buốt. Mỗi gùi gạo nặng hàng chục kilôgam đè nặng lên đôi vai gầy của chàng trai Mông. Có những ngày mưa rừng xối xả, quần áo ướt sũng, đường trơn như đổ mỡ; có những ngày nắng cháy, mồ hôi hòa cùng bụi đỏ phủ kín khuôn mặt. Nhưng chưa bao giờ Lỳ Sùa Lồng nghĩ đến việc quay về khi chưa giao đủ số gạo cho các chiến sĩ. Ngày ấy, một bát cơm trắng nơi biên giới là cả một hành trình đầy gian nan. Mỗi bao gạo đến được tay bộ đội đều được đánh đổi bằng biết bao bước chân của những người dân công hỏa tuyến. Lỳ Sùa Lồng luôn tâm niệm rằng: “Bộ đội có đủ cơm ăn thì mới có sức giữ biên cương.” Chính suy nghĩ mộc mạc ấy đã tiếp thêm sức mạnh để người thanh niên vượt qua mọi hiểm nguy. Có những hôm trời tối mịt mới đến nơi, bộ đội vội đón những gùi gạo trên vai người dân công. Ánh mắt biết ơn, những cái bắt tay thật chặt và bát nước nóng giữa rừng già là phần thưởng lớn nhất đối với Lỳ Sùa Lồng. Niềm vui của anh giản dị lắm: thấy các chiến sĩ có bữa cơm no để tiếp tục làm nhiệm vụ là mọi nhọc nhằn đều tan biến.



