Đôi vai giữ pháo
Chiều tháng Ba năm 1954, con đường kéo pháo lên trận địa Điện Biên Phủ trở nên trơn trượt sau một trận mưa.
Những người lính kéo pháo phải bám từng bước trên con đường núi. Khẩu pháo nặng nề phía sau khiến ai cũng thấm mệt.
Trong đoàn quân ấy có Tô Vĩnh Diện, một chiến sĩ quê ở Thanh Hóa.
Thấy một người lính trẻ đang thở dốc, anh động viên:
— Cố lên em! Chỉ cần thêm một đoạn nữa thôi.
Người lính trẻ lau mồ hôi:
— Khẩu pháo nặng quá anh ạ. Con đường lại dốc thế này…
Tô Vĩnh Diện nhìn khẩu pháo rồi mỉm cười:
— Chúng ta kéo được nó lên đây thì nhất định sẽ đưa được nó đến trận địa.
Mọi người tiếp tục kéo.
Bỗng một đoạn dây kéo bị đứt. Khẩu pháo mất thăng bằng và bắt đầu lao nhanh xuống dốc.
— Giữ pháo!
Tiếng hô vang lên.
Các chiến sĩ vội tìm cách chặn khẩu pháo nhưng nó quá nặng và đang lao xuống với tốc độ rất nhanh.
Trong khoảnh khắc nguy hiểm ấy, Tô Vĩnh Diện không kịp suy nghĩ lâu. Anh lao vào dùng thân mình để chèn bánh pháo, ngăn khẩu pháo tiếp tục trượt xuống.
Một đồng đội hét lên:
— Anh Diện! Tránh ra!
Nhưng đã quá muộn.
Tô Vĩnh Diện đã hy sinh để giữ khẩu pháo, bảo vệ đồng đội và vũ khí của đơn vị.
Những người lính đứng lặng trong giây lát.
Một chiến sĩ trẻ cúi xuống, nắm chặt bàn tay người đồng đội:
— Anh yên tâm. Chúng tôi sẽ đưa khẩu pháo đến trận địa.
Và đoàn quân lại tiếp tục lên đường.
Sau này, khi nhắc đến Chiến dịch Điện Biên Phủ, người ta nhớ đến những con đường kéo pháo gian khổ, nhớ đến những người lính đã vượt qua núi cao, vực sâu và bom đạn.
Trong số những hình ảnh ấy, có hình ảnh Tô Vĩnh Diện lấy thân mình cứu pháo — một biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì nhiệm vụ.
Bài học: Câu chuyện nhắc chúng ta biết trân trọng sự hy sinh của thế hệ đi trước, có trách nhiệm với nhiệm vụ và luôn biết đặt lợi ích của tập thể lên trên lợi ích cá nhân khi cần thiết.



