Bài viết

ĐÔI VAI LÀM GIÁ SÚNG

Đồng Nai12/06/2026Chu Minh Chí (ấp 3 xã Thanh Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện: ĐÔI VAI LÀM GIÁ SÚNG

Mùa đông năm 1953, chiến trường Tây Bắc chìm trong khói lửa. Trên những sườn núi cheo leo, bộ đội ta ngày đêm chiến đấu chống lại các cuộc phản công của thực dân Pháp.

Trong đơn vị ấy có một chiến sĩ trẻ người dân tộc Tày tên là Bế Văn Đàn.

Anh sinh ra tại Cao Bằng trong một gia đình nghèo. Tuổi thơ gắn liền với nương rẫy, núi rừng và những năm tháng quê hương bị giặc chiếm đóng. Khi lớn lên, anh tình nguyện tham gia quân đội với mong muốn góp sức giành lại độc lập cho đất nước.

Trong một trận chiến ác liệt, đơn vị của Bế Văn Đàn bị hỏa lực địch áp chế dữ dội. Đạn từ các lô cốt liên tục trút xuống khiến nhiều chiến sĩ thương vong.

Khẩu trung liên của đơn vị cần nhanh chóng phản kích để bảo vệ đội hình chiến đấu.

Nhưng người xạ thủ lại không thể tìm được vị trí đặt súng thích hợp.

Xung quanh chỉ là đất đá lởm chởm.

Không có công sự.

Không có giá đỡ.

Nếu chậm trễ, đồng đội phía trước sẽ gặp nguy hiểm.

Trong giây phút sinh tử ấy, Bế Văn Đàn không hề do dự.

Anh lao tới.

Quỳ xuống giữa chiến hào.

Rồi dùng chính đôi vai của mình làm giá đỡ cho khẩu súng trung liên.

Người xạ thủ ban đầu không đồng ý.

Nhưng Bế Văn Đàn quả quyết:

– Cứ bắn đi! Kẻ thù đang ở phía trước!

Khẩu súng bắt đầu nhả đạn.

Những loạt đạn chính xác đã khống chế hỏa lực địch.

Đồng đội có cơ hội xung phong.

Giữa làn đạn dày đặc, Bế Văn Đàn bị trúng đạn.

Nhưng anh vẫn giữ nguyên tư thế.

Vẫn cố gắng làm điểm tựa cho khẩu súng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.

Khi trận đánh kết thúc, người chiến sĩ trẻ đã anh dũng hy sinh.

Đôi vai của anh không còn nâng được khẩu súng nữa.

Nhưng chính đôi vai ấy đã nâng bước đồng đội tiến lên giành chiến thắng.

Nhiều năm đã trôi qua.

Chiến tranh đã lùi xa.

Những ngọn núi nơi anh từng chiến đấu nay đã xanh màu hòa bình.

Nhưng câu chuyện về Bế Văn Đàn vẫn được kể lại trong sách giáo khoa, trong những buổi sinh hoạt Đoàn, Đội và trong ký ức của biết bao thế hệ người Việt Nam.

Điều làm nên sự bất tử của anh không chỉ là hành động dũng cảm.

Mà là tinh thần sống vì đồng đội.

Sống vì Tổ quốc.

Sẵn sàng hy sinh bản thân để bảo vệ điều lớn lao hơn chính mình.

Ngày nay, thế hệ trẻ không còn phải cầm súng ra trận.

Nhưng chúng ta vẫn cần những "đôi vai" như Bế Văn Đàn.

Đó là đôi vai của trách nhiệm.

Đôi vai của lòng nhân ái.

Đôi vai sẵn sàng gánh vác việc chung vì cộng đồng và đất nước.

Có những người anh hùng được nhớ đến bằng những chiến công lớn.

Cũng có những người anh hùng được nhớ đến bằng một hành động trong khoảnh khắc.

Bế Văn Đàn thuộc về những con người như thế.

Người chiến sĩ đã biến đôi vai của mình thành giá súng.

Và biến tuổi trẻ của mình thành biểu tượng bất tử của một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn