Khác

Đôi vai người dân công Nông Văn Cát và những chuyến gùi gạo giữa núi rừng Bắc Mê

Tuyên Quang03/08/2026Đoàn xã Yên Lập (Đoàn xã Yên Lập)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng khó khăn của đất nước, có những con người không trực tiếp cầm súng nơi chiến trường nhưng lại âm thầm góp sức bằng những công việc phía sau. Họ mang trên vai những gánh nặng của nhiệm vụ, đi qua những cung đường gian khó để góp phần bảo đảm cho những công việc chung được hoàn thành.

Ông Nông Văn Cát, sinh năm 1960, người con của thôn Bình Phú, xã Yên Lập, tỉnh Tuyên Quang, là một trong những người đã từng tham gia lực lượng dân công hỏa tuyến trong những năm tháng ấy.

Sinh ra và lớn lên trên vùng quê miền núi Tuyên Quang, ông Cát trưởng thành trong thời kỳ cuộc sống còn nhiều khó khăn. Người dân khi ấy tuy còn thiếu thốn về vật chất, nhưng luôn có tinh thần đoàn kết, ý chí vượt khó và sẵn sàng góp sức khi quê hương cần đến.

Năm 1979, khi địa phương huy động lực lượng tham gia dân công hỏa tuyến tại huyện Bắc Mê, tỉnh Hà Giang, ông cùng nhiều người dân trong vùng đã lên đường thực hiện nhiệm vụ được giao.

Công việc của ông khi ấy là vác gạo phục vụ nhiệm vụ chung.

Nghe thì đơn giản, nhưng giữa vùng núi Bắc Mê, đó là một công việc vô cùng vất vả. Những bao gạo nặng trên vai phải được vận chuyển qua những cung đường hiểm trở, địa hình nhiều dốc cao, suối sâu. Mỗi chuyến đi là một lần thử thách sức khỏe, sự bền bỉ và ý chí của người dân công.

Ngày ấy, không có những phương tiện vận chuyển thuận lợi như bây giờ. Những nhu yếu phẩm cần thiết được đưa đi chủ yếu bằng sức người. Đôi vai của những người dân công trở thành phương tiện vận chuyển quan trọng, mang theo từng bao gạo, từng phần hậu cần phục vụ cho nhiệm vụ chung.

Có những ngày đường xa, trời nắng gắt, có những lúc mưa xuống khiến đường đi thêm khó khăn, nhưng mọi người vẫn cố gắng tiếp tục. Bởi ai cũng hiểu rằng phía sau những chuyến gùi, chuyến vác ấy là sự bảo đảm để công việc được duy trì và hoàn thành.

Trong ký ức của ông Nông Văn Cát, những năm tháng tham gia dân công hỏa tuyến không chỉ là những ngày lao động nặng nhọc, mà còn là những ngày tháng của tình đoàn kết và sự sẻ chia.

Những người dân từ các bản làng cùng tập hợp lại, mỗi người một nhiệm vụ. Người làm đường, người vận chuyển lương thực, người lo các công việc phục vụ khác. Tất cả cùng chung một mục tiêu là hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.

Giữa những cung đường núi rừng Bắc Mê, những lời động viên giản dị, những câu chuyện quê nhà trong lúc nghỉ chân đã trở thành nguồn động lực để mọi người tiếp tục cố gắng.

Những người dân công hỏa tuyến năm ấy đều là những con người bình dị. Họ là những người nông dân, những thanh niên trong bản làng, quen với công việc lao động thường ngày. Nhưng khi quê hương cần, họ sẵn sàng rời công việc riêng để góp sức cho công việc chung.

Họ không nghĩ mình đang làm một điều lớn lao. Họ chỉ nghĩ rằng, mỗi người góp một phần nhỏ, nhiều người cùng chung sức sẽ tạo nên sức mạnh lớn.

Nhiều năm đã trôi qua, người thanh niên Bình Phú năm nào giờ đã đi qua nhiều chặng đường của cuộc đời. Nhưng hình ảnh những ngày tháng gánh gạo trên những con đường núi Bắc Mê vẫn luôn là một ký ức đặc biệt trong lòng ông.

Hôm nay, khi quê hương ngày càng phát triển, cuộc sống ngày càng đổi thay, ông càng trân trọng những năm tháng tuổi trẻ của mình. Bởi ông hiểu rằng mỗi thành quả hôm nay đều được xây dựng từ công sức của nhiều thế hệ đi trước.

Khi kể lại câu chuyện ấy cho con cháu, ông không muốn nhắc nhiều về sự vất vả, mà muốn nhắc đến tinh thần trách nhiệm, sự đoàn kết và ý chí vượt khó của những con người bình dị trong một thời kỳ khó khăn.

Câu chuyện của ông Nông Văn Cát – người con thôn Bình Phú, xã Yên Lập, tỉnh Tuyên Quang là một phần ký ức đẹp về những người dân công hỏa tuyến năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn