ĐÔI VAI NGƯỜI LÍNH – BIỂU TƯỢNG CỦA DÂN TỘC
Đôi vai người lính gùi pháo không chỉ mang sức nặng của vũ khí, mà còn gánh trên đó vận mệnh của một dân tộc đang khát khao độc lập.
Khi nhắc đến Điện Biên Phủ, người ta thường nhớ đến pháo lớn, đến trận địa, đến chiến thắng vang dội. Nhưng với ông Đặng Văn Duy, hình ảnh ám ảnh nhất lại là đôi vai người lính.
Đó là những đôi vai trần, gầy guộc, rớm máu vì dây pháo cứa vào da thịt. Những đôi vai ấy không phân biệt tuổi tác, quê quán, chỉ chung một nhiệm vụ: đưa được pháo vào vị trí chiến đấu.
Ông từng nhiều lần cảm thấy đôi vai mình không còn thuộc về mình nữa. Nó đau, nó tê, nó run rẩy. Nhưng khi nhìn sang đồng đội bên cạnh, ai cũng như ai, không ai kêu ca, ông lại cắn răng bước tiếp.
Đôi vai người lính trở thành biểu tượng bởi trên đó không chỉ có trọng lượng của sắt thép, mà còn có niềm tin của hậu phương, của nhân dân, của cả dân tộc đang chờ ngày thoát khỏi xiềng xích.
Sau chiến tranh, khi trở về đời thường, đôi vai ấy không còn gùi pháo, nhưng vẫn gánh trách nhiệm. Trách nhiệm sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống, với những đôi vai đã không còn cơ hội đặt xuống sau chiến thắng.
Với ông, nếu phải chọn một hình ảnh để nói về Điện Biên Phủ, ông sẽ không chọn pháo đài hay cờ chiến thắng. Ông sẽ chọn đôi vai người lính – lặng lẽ, bền bỉ, và đủ mạnh để làm nên lịch sử.



