Anh hùng Lực lượng vũ trang

ĐÔI VAI NHỎ GÁNH CẢ CHIẾN TRƯỜNG

ĐÔI VAI NHỎ GÁNH CẢ CHIẾN TRƯỜNG

Đà Nẵng18/09/2026Đoàn trường Cao đẳng Lạng Sơn (Đoàn trường Cao đẳng Lạng Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐÔI VAI NHỎ GÁNH CẢ CHIẾN TRƯỜNG

Năm 1965, khi phong trào “Năm xung phong” lan rộng ở miền Nam, có một cô gái mới 14 tuổi đã nhiều lần viết đơn xin nhập ngũ.

Nhưng đơn bị từ chối.

Lần thứ hai, thứ ba… rồi đến lần thứ sáu, thứ bảy, cô vẫn không bỏ cuộc. Vì chưa đủ tuổi, cô phải khai thêm ba tuổi mới được chấp thuận.

Cô gái ấy là Phạm Thị Thao, quê Hòa Hải, Đà Nẵng.

Ngày bước vào Tổng đội Thanh niên xung phong Quảng Đà, cô mang theo một niềm tin giản dị: “Quyết tâm chiến thắng quân thù, sống thì về, chết thì thôi.”

Ba năm sau, ngày 8-3-1968, Tiểu đoàn vận tải nữ 232 được thành lập. Cô gái năm nào được giao làm Tiểu đoàn trưởng, chỉ huy gần 600 nữ thanh niên.

Công việc của họ không có tiếng vỗ tay.

Họ gùi gạo, thuốc men, đạn dược qua những con đường rừng đầy bom đạn. Có những chuyến hàng, mỗi người phải mang trên vai 8 đến 10 thùng, mỗi thùng khoảng 10kg.

Các cô tự động viên nhau bằng một câu khẩu hiệu:

“Đặt 50 cân xuống đất, hất 70 cân lên vai, vì chiến trường miền Nam mang đến 1 tạ.”

Có lần, khi Phạm Thị Thao cùng đồng đội Hoàng Thị Lựu vượt sông lấy gạo, một quả đạn pháo khiến chị Lựu bị thương nặng ở chân.

Trước mắt người nữ Tiểu đoàn trưởng là hai thứ: bao gạo cho thương binh và người đồng đội đang chảy máu.

Cô không bỏ thứ nào.

Cô đưa bao gạo qua sông trước, rồi quay lại xé áo bà ba băng vết thương cho đồng đội. Sau đó, cô vừa cõng gạo, vừa dìu người bị thương từng chặng một về đơn vị.

Trong bốn năm, gần 600 cô gái của Tiểu đoàn 232 đã vận chuyển hơn 5.000 tấn hàng hóa chi viện cho chiến trường.

Người ta gọi họ là “Tiểu đoàn bà Thao”.

Nhưng phía sau cái tên ấy là hàng trăm đôi vai nhỏ đã gánh lên mình những thứ nặng hơn cả trọng lượng cơ thể.

Có những cô gái bước vào chiến tranh khi còn chưa kịp sống hết tuổi thiếu niên.
Và chính đôi vai tưởng như quá nhỏ ấy đã góp phần gánh cả một chiến trường đi đến ngày hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn