Bài viết

ĐÔI VAI NHỎ VÀ 98 KILÔGAM ĐẠN

Câu chuyện về Ngô Thị Tuyển – cô gái Nam Ngạn giữa những ngày cầu Hàm Rồng rực lửa

Thanh Hóa12/08/2026Chi đoàn Trung tâm Xúc tiến Đầu tư, Thương mại và Du lịch tỉnh Quảng Trị (Đoàn UBND tỉnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
ĐÔI VAI NHỎ VÀ 98 KILÔGAM ĐẠN

Có những hình ảnh chỉ cần nhìn một lần là nhớ mãi. Một cô gái nhỏ bé giữa trận địa, đôi vai mang hai hòm đạn nặng gần gấp đôi trọng lượng cơ thể, vẫn bước đi giữa tiếng bom và tiếng máy bay. Đó là Ngô Thị Tuyển, nữ dân quân Nam Ngạn, Thanh Hóa, người đã trở thành biểu tượng của tinh thần chiến đấu trong những ngày cầu Hàm Rồng rực lửa.

Ngô Thị Tuyển sinh năm 1946 tại làng Nam Ngạn, bên bờ sông Mã. Khi chiến tranh phá hoại bằng không quân lan rộng ra miền Bắc, cô gái trẻ tham gia dân quân địa phương và làm nhiệm vụ tải đạn, phục vụ chiến đấu tại khu vực cầu Hàm Rồng.

Ngày 4/4/1965, cầu Hàm Rồng trở thành trọng điểm bị máy bay Mỹ tập trung đánh phá. Dưới mặt đất, dân quân và nhân dân phải khẩn trương vận chuyển đạn dược, cứu thương và bảo đảm trận địa. Trong ngày chiến đấu đầu tiên ấy, Ngô Thị Tuyển đã vận chuyển hơn 30 tấn đạn. Đặc biệt, có lúc chị vác cùng một lúc hai hòm đạn dính vào nhau, tổng trọng lượng 98kg, trong khi bản thân chỉ cao khoảng 1,4m và nặng 42kg.

Chi tiết ấy không chỉ gây ấn tượng bởi những con số. Nó cho thấy sức mạnh phi thường của một cô gái tuổi đôi mươi khi quê hương đứng trước thử thách. Giữa tiếng bom, chị không nghĩ mình đang làm một việc lớn lao. Với chị, đó đơn giản là nhiệm vụ phải hoàn thành để những người lính trên trận địa có đủ đạn chiến đấu.

Trong những ngày Hàm Rồng bị đánh phá, Ngô Thị Tuyển còn tham gia cứu thương, tải đạn và cùng lực lượng dân quân bám trụ địa bàn. Hình ảnh cô gái nhỏ bé mang trên vai những hòm đạn nặng nề nhanh chóng trở thành biểu tượng về sức mạnh của phụ nữ Thanh Hóa và hậu phương miền Bắc.

Sau chiến tranh, chiếc hòm đựng đạn gắn với chiến công của Ngô Thị Tuyển được lưu giữ tại Bảo tàng Lịch sử Quốc gia. Hiện vật ấy khiến câu chuyện lịch sử trở nên gần gũi: trước mắt người xem không chỉ là một kỷ vật chiến tranh, mà còn là dấu vết của đôi vai từng mang nó qua trận địa.

Ngô Thị Tuyển sau này được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng điều đáng nhớ nhất không phải danh hiệu. Đó là hình ảnh một người trẻ khi đứng trước nhiệm vụ của quê hương đã không hỏi mình có thể làm được bao nhiêu, mà chỉ nghĩ phải làm bằng hết sức.

Hôm nay, chúng ta không còn phải vác đạn qua trận địa. Nhưng mỗi thời đại đều có những nhiệm vụ cần người trẻ chung tay. Câu chuyện của Ngô Thị Tuyển nhắc rằng sức mạnh của tuổi trẻ đôi khi bắt đầu từ một điều rất giản dị: nhận việc, tin vào việc và làm đến cùng.

Bên cầu Hàm Rồng năm xưa, một cô gái đã để lại tuổi xuân trong những bước chân tải đạn. Những bước chân ấy, sau hơn nửa thế kỷ, vẫn nhắc chúng ta rằng khi Tổ quốc cần, những con người bình dị nhất cũng có thể làm nên những điều phi thường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐÔI VAI NHỎ VÀ 98 KILÔGAM ĐẠN | Câu chuyện thời hoa lửa