Bài viết

Đôi vai súng Bế văn Đàn

Cao Bằng12/08/2026Xã Bạch Đích (Đoàn xã Bạch Đích)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

uối năm 1953.

Cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn quyết liệt.

Quân và dân ta chuẩn bị cho một chiến dịch lớn ở Tây Bắc.

Trong những đoàn quân hành quân lên chiến trường có một người chiến sĩ dân tộc Tày quê ở Cao Bằng.

Anh tên là Bế Văn Đàn, sinh năm 1931 tại xã Triệu Ẩu, huyện Phục Hòa, tỉnh Cao Bằng.

Sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng, Bế Văn Đàn sớm tham gia hoạt động cách mạng.

Năm 1949, anh nhập ngũ.

Từ đó, người thanh niên vùng núi Cao Bằng trở thành người chiến sĩ của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Cuối năm 1953, đơn vị của anh hành quân vào chiến dịch.

Ngày 12 tháng 12 năm 1953, trong một trận chiến đấu tại Mường Pồn, tỉnh Điện Biên, đơn vị Bế Văn Đàn phải đối mặt với lực lượng địch đông và có hỏa lực mạnh.

Tình hình chiến đấu vô cùng căng thẳng.

Quân ta cần một vị trí hỏa lực để khống chế đối phương.

Trong lúc ấy, khẩu trung liên của đơn vị cần một điểm tựa để tiếp tục bắn.

Nhưng địa hình chiến đấu không cho phép dựng giá súng.

Trong khoảnh khắc nguy cấp, Bế Văn Đàn đã không do dự.

Anh chạy đến, lấy thân mình làm giá súng.

Hai đồng đội đặt khẩu trung liên lên vai anh.

Bế Văn Đàn đứng giữa làn đạn.

Đôi vai của anh trở thành điểm tựa cho khẩu súng.

Từ vị trí ấy, đồng đội tiếp tục chiến đấu.

Bế Văn Đàn bị thương.

Nhưng anh vẫn giữ nguyên tư thế.

Anh hiểu rằng nếu mình ngã xuống, hỏa lực của đơn vị có thể bị gián đoạn.

Anh tiếp tục làm điểm tựa cho đồng đội cho đến khi hy sinh.

Người chiến sĩ trẻ ấy mới 22 tuổi.

Anh đã hy sinh trong một khoảnh khắc quyết định của trận đánh.

Nhưng hành động ấy đã trở thành biểu tượng bất tử về tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” của người lính Việt Nam.

Sau này, Bế Văn Đàn được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Nhưng điều làm nên sự bất tử của anh không chỉ là danh hiệu.

Đó là khoảnh khắc một người lính trẻ đặt đồng đội và nhiệm vụ lên trên sự sống của chính mình.

Đôi vai của Bế Văn Đàn đã trở thành điểm tựa cho khẩu súng.

Nhưng rộng hơn, anh đã trở thành điểm tựa tinh thần cho nhiều thế hệ thanh niên Việt Nam.

Ngày nay, chúng ta không còn phải đứng giữa chiến trường.

Nhưng trong cuộc sống, mỗi người vẫn có thể trở thành điểm tựa cho người khác.

Là người sẵn sàng nhận phần việc khó.

Là người không bỏ cuộc khi tập thể gặp khó khăn.

Là người biết đứng về phía cộng đồng khi cộng đồng cần mình.

Bế Văn Đàn đã dùng đôi vai của tuổi 22 để nâng khẩu súng giữa chiến trường.

Tuổi trẻ hôm nay hãy dùng đôi vai của mình để gánh lấy trách nhiệm với quê hương, cộng đồng và đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đôi vai súng Bế văn Đàn | Câu chuyện thời hoa lửa