Đôi vai sưng đỏ sau những ngày huấn luyện
Đôi vai sưng đỏ sau những ngày huấn luyện
Đôi vai sưng đỏ sau những ngày huấn luyện
Ông Thông cười khi kể về những ngày đầu nhập ngũ ở Bắc Ngầm.
Ông bảo, trước đó mình quen lên nương, quen phát rẫy, cứ nghĩ sức khỏe như vậy là tốt lắm rồi. Nhưng vào quân đội mới biết, sức khỏe thôi là chưa đủ.
Ngày nào cũng vậy, khi trời còn chưa sáng, tiếng còi báo thức đã vang lên.
Chỉ ít phút sau, cả đơn vị đã có mặt ngoài sân.
Hành quân.
Chạy bền.
Huấn luyện chiến thuật.
Đào công sự.
Vượt vật cản.
Mang ba lô nặng tới năm mươi kilôgam.
Mấy ngày đầu, đôi vai ông đau rát như có lửa đốt.
Chiếc quai ba lô cọ vào da đến bật máu.
Đôi chân phồng rộp vì đi quá nhiều.
Có hôm tối về nằm xuống, mệt đến mức chẳng muốn trở mình.
Ông nhớ có lần đang hành quân, thấy vai đau quá, ông định nhích chiếc ba lô xuống cho đỡ cấn.
Chưa kịp làm thì người tiểu đội trưởng đã quay lại cười:
"Cố thêm chút nữa, vài hôm sẽ quen thôi."
Đúng là chỉ vài hôm sau, cơ thể bắt đầu thích nghi.
Đôi vai vẫn đau.
Chiếc ba lô vẫn nặng.
Nhưng ông không còn thấy nó là gánh nặng nữa.
Ông bảo, quân đội có một điều rất lạ.
Không phải tự nhiên mà con người khỏe lên.
Mà là từng ngày một, mình học được cách vượt qua giới hạn của chính mình.
Đến sau này, khi bước vào những trận chiến ở Vị Xuyên, ông mới hiểu rằng, những giọt mồ hôi trên thao trường năm ấy đã giúp biết bao người lính có thêm cơ hội sống sót ngoài chiến trường.



