Đôi vai thép và hỏa lực trên đỉnh đèo
Trong chiến dịch mùa đông năm 1953, tại trận đánh Mường Pồn (Lai Châu), đơn vị chúng tôi vấp phải sự kháng cự quyết liệt của một tiểu đoàn lê dương Pháp. Địa hình hiểm trở, dốc cao dựng đứng khiến việc đặt chân súng đại liên để yểm trợ cho bộ binh gặp muôn vàn khó khăn. Câu chuyện kể về một người chiến sĩ đã biến đôi vai mình thành bệ phóng cho chiến thắng.
Trận đánh diễn ra vào lúc mờ sáng, sương mù dày đặc bao phủ các đỉnh núi. Đơn vị chúng tôi nhận lệnh phải chiếm lĩnh đỉnh cao để chặn đường rút lui của địch. Tuy nhiên, khẩu đại liên của tiểu đội – hỏa lực chủ chốt để áp chế quân Pháp – lại không thể tìm được vị trí đặt chân súng bằng phẳng trên sườn dốc toàn đá hộc và bùn nhão.
Khẩu súng cứ đặt xuống là nghiêng ngả, đạn bắn ra không chính xác, trong khi đó quân Pháp từ trên cao dội đạn xuống như trút nước. Anh em bộ binh đang phơi mình giữa bãi trống, tình thế cực kỳ nguy ngập.
Trong lúc dầu sôi lửa bỏng ấy, anh Bế Văn Đàn – một chiến sĩ liên lạc vừa đi đưa lệnh về – đã lao đến. Thấy khẩu đại liên đang lúng túng vì mất điểm tựa, anh không ngần ngại quỳ xuống, dùng hai tay giữ chặt hai chân súng rồi đặt lên đôi vai gầy nhưng rắn rỏi của mình. Anh hô lớn: "Kẻ thù trước mặt, đồng chí cứ bắn thẳng vào đầu chúng nó cho tôi!".
Xạ thủ đại liên chần chừ vì biết sức giật của súng và hơi nóng từ nòng súng sẽ làm anh bị thương nặng. Nhưng anh Đàn hét lên quyết liệt: "Bắn đi! Vì độc lập, tự do, vì đồng đội đang ngã xuống, bắn đi!".
Tiếng súng đại liên vang rền vang dội cả thung lũng. Sức giật của súng làm rung chuyển cả thân hình anh Đàn, nòng súng đỏ lựng vì bắn liên tục khiến vai áo anh bốc khói, thịt da cháy sạm. Mặc cho máu chảy từ vết thương cũ và sự đau đớn tột cùng, anh vẫn đứng vững như một pho tượng đá, giữ cho làn đạn chính xác quét sạch đội hình địch.
Nhờ hỏa lực yểm trợ đắc lực từ "giá súng sống" ấy, bộ binh ta đã tràn lên làm chủ trận địa. Khi quân ta giành thắng lợi hoàn toàn, chúng tôi chạy lại thì anh Đàn đã hy sinh. Hai tay anh vẫn còn giữ chặt chân súng, đôi vai vẫn còn in hằn dấu vết của thép nguội. Anh ra đi khi mới 22 tuổi, ngay giữa đại ngàn Tây Bắc hùng vĩ.
Hòa bình rồi, mỗi khi nhìn thấy hình ảnh những người lính cầm súng bảo vệ biên cương, tôi lại nhớ về đôi vai của anh Đàn. Anh đã dùng chính thân mình để làm điểm tựa cho đồng đội, làm điểm tựa cho niềm tin chiến thắng của cả một dân tộc.



