Anh hùng Lực lượng vũ trang

ĐÔI VAI THÉP VÀ KHÚC CA BẤT TỬ BÊN MƯỜNG PỒN

Bài viết thể hiện tình cảm, lòng biết ơn sâu sắc và bài học về tinh thần hiến dâng của tuổi trẻ hôm nay trước tấm gương Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bế Văn Đàn – người chiến sĩ đã lấy thân mình làm giá súng trong chiến dịch Đông - Xuân 1953 - 1954.

Cao Bằng24/08/2026Vũ Đặng Phi Yến (Đoàn xã Thạnh An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
ĐÔI VAI THÉP VÀ KHÚC CA BẤT TỬ BÊN MƯỜNG PỒN

Trong những ngày tháng bảy lịch sử, khi cả nước đang hướng về các hoạt động tri ân những người có công với cách mạng, em lại tìm về những trang sử vàng của dân tộc. Giữa muôn vàn gương mặt anh hùng đã hiến dâng thanh xuân cho đất nước, có một cái tên luôn khiến em lặng người đi mỗi khi nhắc đến với niềm kính phục vô hạn: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bế Văn Đàn – người chiến sĩ đã dùng chính xương thịt của mình để làm giá súng cho đồng đội nổ súng vào quân thù.

Tìm hiểu sâu hơn về cuộc đời anh, em càng thêm xúc động trước người con ưu tú của núi rừng Cao Bằng. Anh sinh năm 1931, là người dân tộc Tày, xuất thân trong một gia đình nghèo có truyền thống cách mạng tại xã Quang Vinh (sau đổi thành xã Triệu Ẩu, và nay là xã Bế Văn Đàn), huyện Quảng Hòa, tỉnh Cao Bằng. Sớm giác ngộ lý tưởng cách mạng, năm 1948, khi chỉ mới 17 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, anh đã hăng hái lên đường nhập ngũ. Trải qua nhiều chiến dịch lớn nhỏ, từ Thượng Lào đến Trung Du, anh luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của một người chiến sĩ liên lạc quả cảm, dũng cảm và đầy trách nhiệm.

Nhưng khoảnh khắc đưa tên tuổi anh vào cõi bất tử chính là trận đánh ác liệt tại Mường Pồn vào ngày 12 tháng 12 năm 1953 trong chiến dịch Đông - Xuân 1953 - 1954. Khi đó, đơn vị của anh được giao nhiệm vụ bao vây, chặn kích quân Pháp. Giữa mưa bom bão đạn tàn khốc, quân địch điên cuồng phản công, lực lượng của ta bị thương vong nhiều. Khi khẩu trung liên của đồng đội Chu Văn Pù không thể nổ súng vì thiếu giá đỡ do địa hình trống trải, quân Pháp đang điên cuồng ập tới. Trong giây phút sinh tử ngàn cân treo sợi tóc ấy, người chiến sĩ liên lạc Bế Văn Đàn đã đưa ra một quyết định phi thường. Anh không một chút do dự, lao nhanh đến bên đồng đội, dùng hai tay ghì chặt hai chân súng trung liên lên đôi vai của mình và thét lớn: "Kẻ thù trước mặt, đồng chí có thương tôi thì bắn chết chúng nó đi!".

Lời thét ấy như một mệnh lệnh thiêng liêng từ trái tim. Đồng đội Chu Văn Pù còn đang do dự vì sợ bắn vào anh, nhưng trước sự dũng cảm và quyết tâm sắt đá của Bế Văn Đàn, anh Pù đã siết cò. Khẩu súng nổ giòn giã trên đôi vai thép của người chiến sĩ tuổi đôi mươi, quật ngã hàng chục tên địch, đẩy lùi đợt phản công của chúng. Nhưng cũng chính trong trận chiến ấy, anh hùng Bế Văn Đàn đã trút hơi thở cuối cùng vì vết thương quá nặng. Anh ngã xuống khi hai tay vẫn còn ghì chặt chân súng trên vai mình – một tư thế hiên ngang, bất tử đi vào lịch sử dân tộc. Ngày 31 tháng 8 năm 1955, anh vinh dự được Quốc hội truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Sinh ra và lớn lên dưới bầu trời hòa bình, thế hệ đoàn viên, thanh niên chúng em hôm nay được thừa hưởng một cuộc sống yên bình đúng nghĩa. Sự yên bình ấy được đánh đổi bằng chính xương máu, bằng đôi vai thép chịu đựng sức nặng của súng đạn và nỗi đau thể xác của anh Bế Văn Đàn năm xưa. Nhìn vào tấm gương của anh, em tự hỏi bản thân: Mình đã làm gì để xứng đáng với sự hy sinh vĩ đại ấy?

Câu chuyện về người chiến sĩ lấy thân mình làm giá súng không bao giờ cũ. Nó là lời nhắc nhở sâu sắc rằng "giá súng" thời bình của tuổi trẻ hôm nay chính là tri thức, là đạo đức, là lòng nhân ái và tinh thần xung kích, sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu, làm bất cứ việc gì khi Tổ quốc cần.

Em xin nguyện giữ ngọn lửa tự hào từ đôi vai anh hùng ấy luôn cháy sáng trong tim, dùng sự nỗ lực học tập và rèn luyện mỗi ngày để viết tiếp những trang sử xanh, dựng xây quê hương ngày càng giàu đẹp. Anh nằm lại lòng đất mẹ, nhưng tinh thần của anh sẽ mãi là ngọn đuốc soi đường cho thế hệ trẻ chúng em vững bước tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn