Cựu chiến binh

ĐÔI VAI TUỔI HAI MƯƠI TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN – HỒI KÝ NGƯỜI THANH NIÊN THÁI BÌNH GÙI TIẾP TẾ

Câu chuyện là hồi ký của một thanh niên quê Thái Bình (nay thuộc tỉnh Hưng Yên) tham gia gùi hàng, mở đường, tiếp tế trên tuyến Trường Sơn. Không cầm súng trực tiếp chiến đấu, nhưng từng bước chân, từng giọt mồ hôi của anh đã góp phần giữ mạch máu hậu cần cho chiến trường.

Hưng Yên24/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh không chỉ được quyết định bởi những trận đánh, mà còn bởi những đôi vai lặng lẽ. Với ông Lê Văn Phúc, tuổi hai mươi không gắn với giảng đường hay ruộng đồng, mà gắn với đòn gánh, ba lô và con đường Trường Sơn mịt mù bom đạn.

Sinh năm 1952, ông Phúc nhập lực lượng thanh niên xung phong khi vừa tròn mười tám tuổi. Nhiệm vụ của ông là gùi hàng – gạo, đạn, thuốc – vượt rừng, vượt suối.

Mỗi chuyến đi kéo dài hàng chục cây số. Trọng lượng trên vai có khi nặng hơn cả cơ thể.

Bom nổ không chừa người gùi hàng. Đường vừa mở ban ngày, đêm đã bị phá. Người ngã xuống, người khác lại gùi tiếp.

“Chúng tôi không nghĩ mình là anh hùng. Chỉ nghĩ nếu mình không đi, ngoài kia bộ đội sẽ đói.”

Nhiều đồng đội của ông Phúc nằm lại dọc đường. Không bia mộ. Không tên tuổi đầy đủ. Chỉ có dấu chân hòa vào đất.

Sau chiến tranh, ông trở về quê, đôi vai đã chai sạn, lưng còng sớm. Nhưng ông chưa bao giờ hối hận.

Có những chiến công không cần tiếng súng, chỉ cần bền bỉ đến cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn