Đội văn công Trung đoàn 148 ( Tiếp)
PHẦN 5: KHÔNG GIAN DI TÍCH VÀ GIÁ TRỊ TRƯỜNG TỒN.
Thưa quý vị, trải qua 72 năm thăng trầm của lịch sử, ngôi nhà cũ của ông Giàng Seo Dìn nay đã không còn, chỉ còn lại bãi đất trống được nhân dân dựng một am nhỏ để thờ tự. Tuy nhiên, hố sụt tự nhiên sâu hơn 6m, nơi đồng bào Mông gọi bằng cái tên nhói lòng – “Giếng mồ” – vẫn còn nguyên vẹn như một chứng tích vĩnh cửu về tội ác của kẻ thù và sự hy sinh kiên cường của các liệt sĩ.
Năm 2006, di tích được xếp hạng cấp tỉnh. Đến năm 2012, với sự đầu tư của Báo Hà Giang và nguồn vốn xã hội hóa từ thân nhân các liệt sĩ, di tích Nàn Ma đã được tôn tạo khang trang với tổng diện tích quy hoạch hơn 11.376m². Tại đây, Nhà bia tưởng niệm được xây dựng 2 tầng, 8 mái bề thế. Chính giữa là tấm bia đá cao 2m khắc nổi hình ngôi sao năm cánh cùng ba loại nhạc cụ: đàn ghi ta, phong cầm và vĩ cầm. Phía sau hố sụt là bức phù điêu bằng đá dài 7m, cao 4m khắc họa sinh động hình ảnh 11 chiến sĩ mặc trang phục giải phóng quân, tay cầm nhạc cụ, kiêu hãnh biểu diễn trên nền cờ Tổ quốc. Kỷ vật duy nhất còn tìm lại được – cây đàn Accordion của liệt sĩ Lê Văn Chương – hiện đang được lưu giữ trang trọng tại Phòng truyền thống Sư đoàn 316. Đặc biệt, ngày 20/11/2024, Di tích lịch sử Nàn Ma đã chính thức được Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch xếp hạng là Di tích lịch sử cấp Quốc gia.
Giờ đây, Nàn Ma đã trở thành một "địa chỉ đỏ" thiêng liêng, nơi các cấp ủy Đảng, chính quyền, nhân dân địa phương và du khách thập phương thường xuyên đến dâng hương tưởng niệm vào ngày 27/7 hằng năm. Di tích là bài học giáo dục sâu sắc về lòng yêu nước, tinh thần hy sinh quên mình vì độc lập, tự do của Tổ quốc cho thế hệ trẻ hôm nay và mai sau.


