Đối với các cháu bé
Đối với các cháu bé, Bác có một sự gắn bó mật thiết, một tình cảm trìu mến, hiền hòa và chu đáo. Nhớ lại hồi cách mạng mới thành công, Bác Hồ rất thích thú mỗi khi nghe tiếng trống ếch rộn ràng, nhìn những bƣớc đi cố tỏ ra vẻ oai nghiêm, nhƣng vẫn đầy nét trẻ thơ của các em. Có những lúc từ buồng làm việc trên tầng cao ở Bắc Bộ phủ, Bác phải đứng nhìn qua vai ngƣời khác để các cháu không thấy Bác và Bác đƣợc tự do ngắm nhìn các cháu. Trong những ngày vui lúc đó, các em thƣờng mặc đồng phục quần xanh, sơ mi trắng, đầu đội mũ calô. Bác đứng nhìn các cháu rất lâu, rất lâu. Ngƣời suy nghĩ điều gì? Buổi tối, khi làm việc, có tiếng hát của cháu bé, Bác ra hiệu dừng lại cùng lắng nghe. Rồi Bác hỏi: - Chú thử đoán xem, cháu bé này bao nhiêu tuổi? - Thƣa Bác, năm tuổi. - Theo Bác thì ít hơn. - Khi hỏi lại các đồng chí bên Đài phát thanh, tôi thấy bác thƣờng đoán đúng hơn. Có gì khó hiểu đâu, vì Bác đã nghe rất nhiều, nghe rất chăm chú. Và chắc là, vừa nghe. Bác vừa tƣởng tƣợng ra cô bé hoặc chú bé tí xíu đó! Nhƣng tôi vẫn chƣa hiểu vì sao đang làm việc Bác vẫn để đài? Có lần tôi hỏi có nên tắt đài đi không, Bác nhìn tôi trầm ngâm nói: - Cứ để đấy chú ạ. Để nghe cho có tiếng ngƣời. Chú ở nhà, dù con khóc hoặc vợ nói dỗi, có khi nặng lời, nhƣng đều là tình cảm gia đình…



