ĐỐI XỬ NHÂN VĂN GIỮA HAI CHIẾN TUYẾN
Giữa hai chiến tuyến đối lập, lòng nhân ái vẫn hiện diện qua cách ứng xử đầy nhân văn của người lính cách mạng.
Chiến tranh vốn là sự đối đầu khốc liệt. Nhưng trong ký ức ông Võ Ngọc Thanh, có những khoảnh khắc khiến ông tin rằng, tình người vẫn tồn tại ngay giữa ranh giới sống còn.
Sau trận đánh giữ làng, khi súng đã im, những người lính đối phương bị thương nằm lại trong làng. Họ không còn là kẻ thù nguy hiểm, mà là những con người đang cần được cứu chữa.
Không ai ra lệnh phải trả thù. Thay vào đó, bộ đội và du kích làm điều giản dị nhất: băng bó, chăm sóc, giúp họ được đưa đi chữa trị.
Ông Thanh nhớ rõ ánh mắt ngạc nhiên của những người lính phía bên kia. Có lẽ, họ không nghĩ rằng mình sẽ được đối xử như vậy trong hoàn cảnh ấy.
Với ông Thanh, chính cách đối xử nhân văn đó đã tạo nên sự khác biệt căn bản giữa hai bên chiến tuyến. Một bên chiến đấu vì áp đặt, một bên chiến đấu vì con người.
Chiến tranh rồi sẽ qua đi, nhưng những hành động nhân văn sẽ còn được nhớ rất lâu. Bởi đó là điều nhắc nhở rằng, ngay cả trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, con người vẫn có quyền chọn cách sống tử tế.


