Đốm lửa cuối cùng trên đồi Cô Tóc
Trong một trận bom dữ dội tại đồi Cô Tóc, Quảng Bình, ông Lê Ngọc Sơn và đồng đội đã phải chiến đấu với lửa cháy lan trong kho hàng. Giữa khói lửa ngút trời, một ngọn đèn dầu nhỏ vẫn được giữ cháy suốt đêm. Hình ảnh ấy trở thành biểu tượng của ý chí người lính trong lòng ông.
Đồi Cô Tóc là một trong những nơi bị đánh phá ác liệt trên tuyến vận tải Trường Sơn.
Năm 1973, đơn vị ông Sơn làm nhiệm vụ bảo vệ kho hàng tại đây. Một đêm, máy bay địch bất ngờ ném bom trúng khu vực gần kho xăng.
Lửa bùng lên đỏ rực cả sườn đồi.
Ông kể:
“Khói đen phủ kín trời, nóng đến mức đứng xa vẫn rát mặt.”
Cả đơn vị lao vào dập lửa suốt nhiều giờ. Trong lúc hỗn loạn, ông nhìn thấy một chiến sĩ trẻ vẫn cố giữ ngọn đèn dầu trong hầm chỉ huy không bị tắt.
Ông hỏi:
“Bom thế này còn giữ đèn làm gì?”
Người lính trẻ đáp:
“Đèn còn sáng là anh em còn biết đường mà về.”
Câu nói ấy khiến ông Sơn nhớ mãi.
Đến gần sáng, trận cháy được khống chế. Ngọn đèn dầu nhỏ vẫn leo lét cháy giữa căn hầm đầy bụi đất.
Nhiều năm sau, ông vẫn gọi đó là “đốm lửa cuối cùng của niềm tin” trên đồi Cô Tóc.



