Đồn biên giới Tây Ninh
Đêm biên giới lạnh lẽo. Tôi – Bùi Văn Tin, 21 tuổi, quê ở Hoà Bình – vừa nhận lệnh hành quân sang Campuchia. Ba lô nhẹ mà lòng nặng. Cả tiểu đội im ắng, chỉ nghe tiếng gió rít qua hàng cao su.
Tôi nhớ mẹ dặn:
"Qua bên đó giúp bạn, nhưng phải giữ mình, Tin nhé!"
Tôi gật đầu. Mẹ không nhìn thấy giọt nước mắt tôi rơi xuống chiếc khăn tay cũ.
Ngày 7/1/1979 – Phnôm Pênh
Chúng tôi tiến vào ngoại ô Phnôm Pênh. Thành phố như một nấm mồ khổng lồ.
Nhà cửa đổ nát, đường xá vắng lặng, chỉ còn mùi khói và sự hoang tàn mà tàn quân Khmer Đỏ để lại.
Một bà cụ Campuchia chạy đến ôm lấy tôi. Bà chỉ biết nói “Aw khun! Aw khun!” (Cảm ơn).
Tôi không hiểu nhiều, nhưng nắm tay bà thấy cả những run rẩy và tuyệt vọng đã được cứu.
Đồng đội tôi, thằng Thức, bảo:
“Tin à, mình đến đúng lúc rồi. Nếu chậm thêm nữa không biết dân họ còn sống được bao nhiêu.”
Tôi im lặng. Lòng nghẹn lại.



