Đơn vị: Đoàn thanh niên Trường mầm non Thanh Định
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Ngọn lửa tuổi trẻ – Tiếp bước cha anh
Giáo viên: Ma Thị Tươi
Đơn vị: Trường mầm non Thanh Định
Có những câu chuyện càng lùi xa theo năm tháng càng trở nên thiêng liêng. Có những ký ức không chỉ được ghi trong trang sử mà còn sống mãi trong trái tim của bao thế hệ người Việt Nam. Với tôi – một đoàn viên thanh niên đang công tác tại trường mầm non Thanh Định – "Câu chuyện thời hoa lửa" không chỉ là câu chuyện về những năm tháng chiến tranh gian khổ, mà còn là câu chuyện về lòng yêu nước, về lý tưởng sống đẹp và trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay.
Đất nước Việt Nam đã trải qua biết bao cuộc chiến tranh để giành lại độc lập, tự do. Trong những năm tháng bom rơi, đạn nổ, hàng triệu người con ưu tú của dân tộc đã không tiếc tuổi xuân, sẵn sàng lên đường bảo vệ Tổ quốc. Họ mang trong tim một khát vọng lớn lao: "Không có gì quý hơn độc lập, tự do". Biết bao người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ ra đi khi còn dang dở những ước mơ, những hoài bão của tuổi thanh xuân.
Mỗi lần đọc những trang nhật ký của các anh hùng liệt sĩ, xem những thước phim tư liệu hay lắng nghe các cựu chiến binh kể chuyện, tôi lại càng thấm thía hơn giá trị của hòa bình. Đặc biệt, hình ảnh nữ bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã để lại trong tôi nhiều xúc động. Giữa khói lửa chiến tranh, chị vẫn tận tụy cứu chữa thương binh, vẫn viết những dòng nhật ký chan chứa tình yêu Tổ quốc, yêu đồng bào và niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng. Chị đã sống trọn vẹn với lý tưởng của tuổi trẻ, để lại tấm gương sáng ngời về lòng dũng cảm và đức hy sinh cao cả.
Hay câu chuyện về mười cô gái thanh niên xung phong ở Ngã ba Đồng Lộc – những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi – đã hiến dâng cả tuổi xuân cho Tổ quốc. Các chị đã ngã xuống khi đang làm nhiệm vụ san lấp hố bom, giữ cho tuyến đường huyết mạch luôn thông suốt. Máu của các chị đã hòa vào đất mẹ, để hôm nay đất nước được nở hoa độc lập, kết trái tự do.
Thời chiến đã lùi xa, nhưng "thời hoa lửa" chưa bao giờ khép lại. Bởi ngọn lửa ấy vẫn đang được truyền từ thế hệ cha anh đến thế hệ trẻ hôm nay. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của khát vọng cống hiến, của tinh thần trách nhiệm với cộng đồng.
Là đoàn viên thanh niên của một trường mầm non, tôi hiểu rằng mình không cầm súng bảo vệ Tổ quốc như cha anh ngày trước, nhưng tôi có một "mặt trận" rất đặc biệt – đó là sự nghiệp chăm sóc, nuôi dưỡng và giáo dục những mầm non tương lai của đất nước.
Mỗi ngày đến trường, tôi luôn tự nhủ phải sống và làm việc bằng tất cả tình yêu thương, trách nhiệm và nhiệt huyết. Một nụ cười dành cho trẻ, một lời động viên với phụ huynh, một hoạt động trải nghiệm ý nghĩa hay một tiết học sinh động đều là những việc làm nhỏ góp phần xây dựng tương lai của quê hương. Bởi những đứa trẻ hôm nay chính là những công dân sẽ tiếp nối hành trình dựng xây đất nước mai sau.
Là đoàn viên thanh niên, tôi cùng các đồng chí trong Chi đoàn luôn tích cực tham gia các phong trào do Đoàn phát động như: tình nguyện vì cuộc sống cộng đồng, chăm lo cho trẻ em có hoàn cảnh khó khăn, tuyên truyền phòng chống đuối nước, bảo vệ môi trường, xây dựng trường học xanh – sạch – đẹp, tổ chức các hoạt động giáo dục truyền thống, thăm hỏi gia đình chính sách và tri ân các anh hùng liệt sĩ vào dịp 27/7. Mỗi hoạt động đều giúp chúng tôi hiểu hơn giá trị của sự cống hiến và trách nhiệm của tuổi trẻ.
Đặc biệt, trong môi trường giáo dục mầm non, chúng tôi luôn lồng ghép những câu chuyện về Bác Hồ, về các anh hùng dân tộc, về lòng biết ơn và tình yêu quê hương đất nước vào các hoạt động giáo dục phù hợp với lứa tuổi. Dù còn nhỏ, các em đã biết yêu lá cờ Tổ quốc, biết kính trọng người có công, biết giúp đỡ bạn bè và yêu thương mọi người xung quanh. Đó chính là những hạt giống đầu tiên của lòng yêu nước được gieo trồng từ mái trường mầm non.
Có người từng nói: "Mỗi thế hệ đều có một sứ mệnh riêng". Nếu thế hệ cha anh viết nên bản anh hùng ca bằng máu và nước mắt thì thế hệ trẻ hôm nay sẽ viết tiếp bằng tri thức, bằng sáng tạo và bằng tinh thần cống hiến không ngừng. Chúng tôi may mắn được sống trong hòa bình nên càng phải biết trân trọng, gìn giữ và phát huy những thành quả mà bao thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng cả cuộc đời.
"Câu chuyện thời hoa lửa" vì thế không chỉ là câu chuyện của quá khứ mà còn là lời nhắc nhở mỗi đoàn viên thanh niên hôm nay phải sống có lý tưởng, có trách nhiệm, không ngừng học tập, rèn luyện, đổi mới, sáng tạo để góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp.
Là một đoàn viên thanh niên trường mầm non, tôi tự hào được khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện. Tôi nguyện sẽ tiếp tục học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh; không ngừng nâng cao trình độ chuyên môn, tận tâm với nghề, yêu thương trẻ bằng cả trái tim và tích cực tham gia các hoạt động của Đoàn. Tôi tin rằng, dù ở bất kỳ cương vị nào, chỉ cần mỗi người đều sống có trách nhiệm, biết cống hiến vì cộng đồng thì ngọn lửa của "thời hoa lửa" sẽ mãi cháy sáng trong trái tim các thế hệ người Việt Nam.
Xin được khép lại bài dự thi bằng lời nhắn gửi đến tuổi trẻ hôm nay:
"Hãy sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống. Hãy để tuổi trẻ của chúng ta rực rỡ bằng những việc làm ý nghĩa, bằng khát vọng cống hiến và bằng tình yêu quê hương, đất nước. Bởi ngọn lửa của cha anh năm xưa sẽ chỉ thực sự bất diệt khi được tiếp nối trong trái tim của mỗi đoàn viên thanh niên hôm nay."



