Dòng chảy không ngừng của một đời cống hiến
Từ vùng quê Tân Thủy, nơi những lũy tre rì rào trong gió, người chiến sĩ Nguyễn Xuân Giang đã lớn lên với câu chuyện về người cha liệt sĩ. Truyền thống cách mạng ấy hòa vào dòng máu, đưa ông vào lực lượng công an vũ trang rồi biệt động thành Quảng Trị. Những chiến công vang dội giúp ông được phong Anh hùng LLVTND năm 1976.
Trong ký ức ông, năm 1966 là ngọn lửa không bao giờ tắt. Ông cải trang thành trung úy Bảo an, nhẹ bước giữa đồn địch, thâm nhập và tiêu diệt tên quận trưởng Nguyễn Thanh Tụng – kẻ gieo bao tội ác lên dân lành. Đó là trận đánh mà từng hơi thở đều có thể trở thành hơi thở cuối cùng. Rồi những trận đánh khác – diệt Nguyễn Vân, đánh khu huấn luyện biệt kích, bắt sống Thạch Môn – được ông kể lại như những đoạn phim không âm thanh nhưng tràn đầy sức mạnh.
Khi trở về đời thường, ông làm Trưởng phòng Cảnh sát Công an tỉnh Quảng Bình. Nhưng ông không dừng lại. Quê hương gọi, ông trở về trong vai trò người cán bộ xã: Chủ tịch Cựu chiến binh, Phó Chủ tịch Mặt trận, rồi người nông dân tiên phong làm vac, hướng dẫn bà con vươn lên thoát nghèo. Con số 50% hộ nghèo giảm còn 8% là minh chứng cho trái tim tận tụy.
Từ 2006, ông lại hóa thân thành “người đi xin” – xin tiền, xin sách, xin xe đạp… chỉ để những đứa trẻ nghèo có thể tiếp tục đến trường. Ông đi hết miền Bắc rồi miền Nam, gõ cửa từng doanh nghiệp.
Một đời người – từ chiến hào đến đồng đất, từ súng đạn đến con chữ – ông chưa từng ngừng cống hiến.



