Bài viết

đồng chí

Ninh Bình22/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời hoa lửa năm ấy, bầu trời mùa hạ đỏ rực bởi bom đạn. Những đoàn người gồng gánh chạy qua con đường đất bụi mù, còn phía cuối làng, tiếng còi báo động vang lên từng hồi gấp gáp. Trong cái khốc liệt ấy, có một cậu thanh niên tên Minh — vừa tròn mười tám tuổi. Minh vốn chỉ là một học sinh yêu văn chương, thích ngồi bên hiên nhà nghe mẹ kể chuyện và mơ về những ngày hòa bình. Nhưng chiến tranh đã kéo tất cả ra khỏi tuổi trẻ bình yên của mình. Ngày khoác lên màu áo lính, cậu nhìn mẹ thật lâu. Bà không khóc, chỉ lặng lẽ sửa lại cổ áo cho con rồi nói: “Đi nhé, nhưng phải sống sao cho xứng đáng.” Đơn vị của Minh đóng quân ở một ngọn đồi chiến lược. Ban ngày, máy bay gầm rú trên đầu; ban đêm, đất rung lên bởi pháo kích. Có những hôm cả tiểu đội chỉ ăn vài nắm cơm nguội rồi tiếp tục đào hào, chuyển đạn. Gian khổ là thế nhưng chẳng ai than vãn. Họ gọi nhau bằng “đồng chí”, chia nhau từng ngụm nước và che cho nhau giữa lằn mưa bom. Một đêm cuối đông, quân địch bất ngờ tấn công. Tiếng súng nổ dồn dập xé toạc màn sương. Trong lúc chiến đấu, kho đạn phía sau bị trúng pháo và bốc cháy. Nếu ngọn lửa lan rộng, cả đơn vị sẽ bị xóa sổ. Không ai kịp phản ứng. Minh lao lên. Giữa làn đạn, cậu cùng vài đồng đội liều mình kéo từng thùng đạn ra khỏi biển lửa. Một tiếng nổ lớn vang lên, đất đá tung mù trời. Khi mọi người tỉnh lại, đám cháy đã được khống chế. Nhưng Minh nằm lại bên mép hào, đôi bàn tay vẫn còn ôm chặt dây kéo thùng đạn cuối cùng. Cậu ra đi ở tuổi mười tám — tuổi đẹp nhất của đời người. Sau chiến tranh, ngọn đồi năm xưa phủ đầy hoa dại. Người dân dựng một tấm bia nhỏ khắc tên những người lính đã ngã xuống. Mỗi mùa hè, lũ trẻ trong làng thường ngồi nghe kể về họ — những con người đã sống như ngọn lửa, cháy hết mình để đổi lấy hòa bình cho mai sau. Và giữa gió chiều lồng lộng, dường như vẫn có bóng dáng chàng trai năm ấy, mang theo tuổi trẻ bất tử của một thời hoa lửa anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn