Cựu chiến binh

Đồng chí “Đỗ Đăng Khuây” là một thương binh tiêu biểu, minh chứng cho ý chí kiên cường của người lính Việt Nam.

TP. Hồ Chí Minh04/08/2026Đoàn xã Đạ Huoai (Đạ Huoai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đồng chí “Đỗ Đăng Khuây” là một thương binh tiêu biểu, minh chứng cho ý chí kiên cường của người lính Việt Nam. Sinh năm 1949 tại quê lúa Thái Bình (nay thuộc Hưng Yên), ông nhập ngũ khi mới 17 tuổi vào tháng 8 năm 1967. Vì không muốn mẹ lo lắng, ông âm thầm đăng ký đi bộ đội và chỉ khi giấy gọi nhập ngũ được gửi về, gia đình mới biết quyết định của ông. Sau hai tháng huấn luyện tại Lục Ngạn, Bắc Giang (nay thuộc Bắc Ninh), ông cùng đồng đội lên đường vào chiến trường miền Nam. Những người lính trẻ khi ấy đều xác định rằng chiến trường là nơi đối mặt với cái chết, nhưng chính vì đã chuẩn bị tinh thần nên họ sống rất vô tư, đoàn kết và luôn động viên nhau vượt qua gian khổ.

Hành quân vào chiến trường là hành trình đầy gian nan. Đơn vị của ông đi bộ gần sáu tháng từ Bắc Giang đến Quảng Trị, trên vai luôn mang hơn hai mươi ki-lô-gam gồm ba lô, lương thực, nước uống, súng và đạn. Ông chứng kiến nhiều đồng đội cùng trang lứa ngã xuống khi tuổi đời mới mười bảy, mười tám. Nhắc về những trận chiến ác liệt, đặc biệt là tại Thành cổ Quảng Trị và chiến trường Lào, ông luôn nghẹn ngào bởi những mất mát không gì bù đắp được.

Năm 1971, trong Chiến dịch Lam Sơn 719 tại Lào, ông bị thương nặng khi mới 23 tuổi. Những ngày điều trị là quãng thời gian khó khăn nhất cuộc đời. Cơ thể đầy thương tích, hai tay không thể cử động, ông phải nhờ đồng đội đút từng thìa sữa, thìa cháo. Có lúc ông rơi vào tuyệt vọng, nhưng rồi tự nhủ rằng nếu những người bị thương nặng hơn vẫn có thể sống thì mình cũng phải mạnh mẽ vượt qua. Niềm tin vào sự quan tâm của Đảng, Nhà nước cùng tình đồng đội đã giúp ông tiếp tục sống và chiến thắng số phận.

Năm 1975, ông trở về Trung tâm Điều dưỡng Thương binh Thuận Thành và gắn bó với nơi đây hơn nửa thế kỷ. Từ những ngày cơ sở vật chất còn thiếu thốn đến cuộc sống ổn định như hiện nay, ông luôn cảm nhận được sự quan tâm của Nhà nước dành cho thương binh. Dù mang thương tật suốt đời, ông vẫn duy trì lối sống lạc quan, dậy sớm đi bộ, rèn luyện sức khỏe và giữ tinh thần “sống vô tư”. Theo ông, chính suy nghĩ tích cực và sự vận động hằng ngày đã giúp ông có sức khỏe tốt dù tuổi đã ngoài bảy mươi.

Đối với ông, điều quý giá nhất không phải vật chất mà là tình đồng đội. Sau hơn nửa thế kỷ, những người lính năm xưa vẫn luôn thăm hỏi, động viên và chăm sóc nhau mỗi khi đau ốm. Ông tin rằng: “Đồng đội không bao giờ bỏ nhau được.” Khi nhắn gửi tới thế hệ trẻ, ông chỉ mong các cháu luôn sống khỏe mạnh, học tập tốt, có tri thức và góp sức xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh. Sau tất cả những mất mát của chiến tranh, điều người thương binh già giữ lại cho mình không phải nỗi đau mà là sự lạc quan, được gói gọn trong hai chữ giản dị nhưng sâu sắc: “Sống vô tư.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn