Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

Đồng chí Đỗ Ngọc Du: Bí thư đầu tiên của Đảng bộ Hà Nội

Lạng Sơn22/08/2026xã Gia Phúc (Xã Gia Phúc)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Qua những thông tin về cuộc đời và sự nghiệp của đồng chí Đỗ Ngọc Du, tôi cảm nhận sâu sắc hình ảnh một người cộng sản trẻ tuổi nhưng có lòng yêu nước, ý chí cách mạng và tinh thần hy sinh đáng khâm phục. Dù cuộc đời chỉ kéo dài 31 năm, đồng chí đã để lại dấu ấn quan trọng trong những năm tháng đầu tiên của phong trào cách mạng và quá trình hình thành, phát triển của Đảng bộ Hà Nội.

Sinh ra trong một gia đình ở Hải Dương, Đỗ Ngọc Du sớm bộc lộ tinh thần yêu nước và ý thức đấu tranh. Khi còn là học sinh Trường Bưởi, đồng chí đã cùng những người bạn có cùng chí hướng phản đối sự khinh miệt của viên hiệu trưởng đối với học sinh bản xứ, tham gia bãi khóa đòi ân xá cụ Phan Bội Châu và để tang cụ Phan Chu Trinh. Việc bị đuổi học không làm người thanh niên ấy chùn bước mà ngược lại càng thôi thúc đồng chí tìm đến con đường cách mạng. Tôi đặc biệt ấn tượng với sự lựa chọn ấy: ở tuổi còn rất trẻ, Đỗ Ngọc Du đã dám từ bỏ con đường học tập bình thường để dấn thân vào một con đường đầy hiểm nguy vì độc lập, tự do của dân tộc.

Một dấu mốc nổi bật trong cuộc đời đồng chí là việc tham gia thành lập Chi bộ cộng sản đầu tiên tại số 5D Hàm Long vào tháng 3-1929. Sau đó, đồng chí được bầu vào Ban Chấp hành Trung ương lâm thời Đông Dương Cộng sản Đảng và giữ chức Bí thư Xứ ủy Đông Dương Cộng sản Đảng Bắc Kỳ, kiêm Bí thư Thành bộ Hà Nội. Đặc biệt, ngày 17-3-1930, đồng chí trở thành Bí thư đầu tiên của Đảng bộ Hà Nội. Dưới sự lãnh đạo của đồng chí, phong trào cách mạng ở Thủ đô được đẩy mạnh, các tổ chức Công hội đỏ, Nông hội đỏ, Học sinh hội được xây dựng, nhiều cuộc đấu tranh của công nhân, tiểu thương, học sinh, sinh viên diễn ra sôi nổi. Qua đó, tôi càng hiểu rằng những thành quả cách mạng không tự nhiên mà có, mà được xây dựng từ sự kiên trì, trí tuệ và lòng quả cảm của những người đi trước.

Điều khiến tôi khâm phục nhất ở đồng chí Đỗ Ngọc Du là khí tiết kiên trung trước sự đàn áp của kẻ thù. Bị bắt, bị kết án khổ sai chung thân rồi lần lượt đày đến Sơn La và Côn Đảo, đồng chí vẫn không khai báo, không khuất phục. Ngay trong nhà tù, đồng chí tiếp tục tham gia sinh hoạt bí mật, giảng dạy văn hóa và lý luận cách mạng cho đồng đội. Nhà tù vốn là nơi giam cầm con người nhưng đối với những người cộng sản như Đỗ Ngọc Du lại trở thành nơi tôi luyện ý chí và truyền tiếp niềm tin cách mạng.

Cuộc đời đồng chí kết thúc khi mới 31 tuổi bởi những năm tháng tù đày và bệnh tật. Tuy ngắn ngủi, nhưng cuộc đời ấy là một hành trình đầy ý nghĩa: từ một người thanh niên yêu nước trở thành một trong những cán bộ tiền bối tiêu biểu của Đảng bộ Hà Nội, sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ cho Tổ quốc.

Câu chuyện về đồng chí Đỗ Ngọc Du khiến tôi nhận ra rằng giá trị của một con người không nằm ở việc sống bao lâu, mà ở việc đã sống như thế nào và đã cống hiến được gì cho cộng đồng, cho đất nước. Thế hệ trẻ hôm nay được sống trong hòa bình càng cần biết trân trọng những hy sinh của cha ông, đồng thời biến lòng biết ơn thành hành động cụ thể: không ngừng học tập, rèn luyện bản lĩnh, sống có trách nhiệm và biết cống hiến. Tấm gương Đỗ Ngọc Du vì thế không chỉ thuộc về lịch sử, mà còn là lời nhắc nhở đối với mỗi người trẻ hôm nay về lý tưởng, trách nhiệm và sự kiên định trước những thử thách của cuộc sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn