Đồng chí Hà Huy Giáp người chiến sĩ cộng sản tận trung với Đảng, chí hiếu với dân
Đồng chí Hà Huy Giáp sinh ngày 04/4/1907 , tại xã Sơn Thịnh, huyện Hương Sơn, tỉnh Hà Tĩnh, nơi có truyền thống yêu nước, hiếu học, xuất hiện nhiều nhân tài, hào kiệt nối tiếp từ thế hệ này đến thế hệ khác chống giặc ngoại xâm, góp phần giữ vững giang sơn gấm vóc. Cha đồng chí Hà Huy Giáp là ông Hà Huy Ái, thường gọi là cụ Tú Ái , thầy giáo dạy chữ nho và làm thầy thuốc. Ông có tư tưởng yêu nước và chịu ảnh hưởng của phong trào Cần Vương chống thực dân Pháp xâm lược. Mẹ là bà Lê Thị Nguyệt, chịu cực nhọc làm lụng đảm đang để lo cho con học thành tài, có danh vọng với xã hội. Được thân phụ thường xuyên kể chuyện về những tấm gương yêu nước của các bậc tiền bối như: Phan Đình Phùng, Phan Bội Châu, Nguyễn Ái Quốc và lời dặn dò của thân mẫu trước lúc lâm chung “các con cố gắng mà học để làm người”... Đồng chí Hà Huy Giáp đã sớm hiểu thấu nỗi khổ cực của nhân dân sống dưới hai tầng áp bức của thực dân và phong kiến và nuôi chí tự lập, tự cường ngay khi còn thơ ấu.
Có những con người khi nhắc đến, chúng ta không chỉ nhớ họ qua những chức vụ hay những mốc son trong lịch sử, mà nhớ đến bởi một cuộc đời đã dành gần như trọn vẹn cho đất nước và nhân dân. Đồng chí Hà Huy Giáp là một người như thế.
Sinh năm 1907 tại Hà Tĩnh, Hà Huy Giáp sớm chứng kiến cảnh quê hương, đất nước chìm trong áp bức, người dân phải sống trong nghèo khó và mất tự do. Khi tuổi đời còn rất trẻ, ông đã lựa chọn con đường cách mạng. Đó không phải là một lựa chọn dễ dàng, bởi bước vào con đường ấy cũng có nghĩa là chấp nhận gian khổ, hiểm nguy và có thể phải hy sinh cả cuộc đời mình.
Những ngày đầu hoạt động cách mạng, Hà Huy Giáp cùng các đồng chí đi đến nhiều nơi để tuyên truyền, vận động quần chúng và xây dựng cơ sở. Công việc chủ yếu diễn ra trong bí mật. Một cuộc gặp gỡ, một chuyến đi hay một tài liệu được trao tay đều có thể khiến người cán bộ phải đối mặt với sự truy bắt.
Nhưng ông vẫn kiên trì.
Điều đáng quý ở Hà Huy Giáp là dù hoàn cảnh có thay đổi, niềm tin của ông vào con đường cách mạng vẫn không thay đổi.
Rồi những năm tháng tù đày cũng đến.
Bị bắt và giam cầm là một trong những thử thách lớn đối với người chiến sĩ cách mạng. Trong hoàn cảnh thiếu thốn và khắc nghiệt, con người rất dễ mệt mỏi, nhưng Hà Huy Giáp cùng các đồng chí vẫn tìm cách giữ vững tinh thần. Nhà tù có thể giam giữ thân thể, nhưng không thể khuất phục ý chí của người cộng sản.
Sau khi được trả tự do, ông lại tiếp tục trở về với phong trào. Đó có lẽ là một trong những điều khiến câu chuyện về Hà Huy Giáp trở nên đáng nhớ: mỗi lần đối mặt với khó khăn, ông lại tìm cách đứng dậy và tiếp tục công việc còn dang dở.
Cách mạng Tháng Tám năm 1945 thành công mở ra một trang mới cho dân tộc. Nhưng với Hà Huy Giáp, đó không phải là lúc để nghỉ ngơi. Ông tiếp tục được giao nhiều nhiệm vụ trong công tác Đảng, tuyên truyền, giáo dục và văn hóa.
Trong những công việc ấy, ông đặc biệt quan tâm đến việc đưa tư tưởng, đường lối cách mạng đến gần với quần chúng, giúp người dân hiểu được ý nghĩa của độc lập và trách nhiệm của mỗi người đối với đất nước.
Có lẽ chính từ những năm tháng gắn bó với nhân dân mà phẩm chất “chí hiếu với dân” ở Hà Huy Giáp càng được thể hiện rõ.
Với ông, làm cách mạng không phải để tìm kiếm danh lợi cho bản thân. Mục đích cuối cùng vẫn là đem lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho nhân dân. Vì vậy, dù đảm nhận những nhiệm vụ quan trọng, ông vẫn giữ phong cách sống giản dị, gần gũi và luôn coi trọng công việc chung.
Nhìn lại cuộc đời Hà Huy Giáp, có thể thấy một hành trình rất dài: từ một người thanh niên mang trong mình lòng yêu nước, trở thành người chiến sĩ cộng sản, trải qua những năm tháng hoạt động bí mật, tù đày, rồi tiếp tục cống hiến trong công cuộc xây dựng đất nước.
Điều làm người ta kính trọng ông không chỉ là những nhiệm vụ ông từng đảm nhận, mà là sự thủy chung với lý tưởng và tinh thần tận tụy với nhân dân.
Hai chữ “tận trung” có lẽ không phải là một khẩu hiệu xa vời. Nó được thể hiện qua từng lựa chọn trong cuộc đời: khi khó khăn vẫn không bỏ cuộc, khi đứng trước lợi ích cá nhân vẫn chọn việc chung, khi được giao nhiệm vụ vẫn cố gắng hoàn thành bằng tất cả trách nhiệm của mình.
Và “chí hiếu với dân” cũng không chỉ nằm trong lời nói. Đó là cách một người cán bộ luôn nhớ rằng mọi sự hy sinh và cống hiến cuối cùng đều hướng về nhân dân.
Ngày hôm nay, chúng ta được sống trong một đất nước hòa bình, không phải đối mặt với những hiểm nguy như thế hệ đi trước. Nhưng câu chuyện của Hà Huy Giáp vẫn còn nguyên giá trị.
Đối với thế hệ trẻ, bài học lớn nhất có lẽ là biết sống có lý tưởng, có trách nhiệm và biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng. Không nhất thiết phải làm những điều thật lớn lao. Chỉ cần mỗi người cố gắng làm tốt công việc của mình, sống tử tế với mọi người và biết cống hiến cho cộng đồng, đó cũng là một cách tiếp nối những giá trị mà thế hệ cha anh đã để lại.
Bởi sau cùng, một cuộc đời đáng nhớ không phải là cuộc đời có bao nhiêu danh hiệu, mà là cuộc đời đã dành bao nhiêu tâm huyết cho đất nước và nhân dân.


