Đồng chí Hoàng Đình Giong: Vị lãnh đạo tiền bối "thà chết đứng, không sống quỳ" (1904 - 1947)
Trong thế hệ những người cộng sản đầu tiên của Việt Nam, đồng chí Hoàng Đình Giong (quê ở Hòa An, Cao Bằng) là một người con ưu tú của đồng bào dân tộc Tày. Sớm giác ngộ lý tưởng, ông là người trực tiếp xây dựng phong trào cách mạng từ những năm 1920, trở thành Ủy viên Trung ương Đảng khóa I (năm 1935). Ông từng bị thực dân Pháp bắt, đày đi Madagascar (châu Phi), nhưng vẫn kiên cường đấu tranh và tìm đường trở về nước để tiếp tục hoạt động.
Khi Cách mạng tháng Tám (1945) thành công, thực dân Pháp núp bóng quân Anh trở lại xâm lược miền Nam. Bác Hồ đã đổi tên cho ông thành Vũ Đức và giao trọng trách làm Tư lệnh Khu 9, rồi Chỉ huy trưởng mặt trận Nam Trung Bộ, dẫn dắt các đoàn quân "Nam tiến" vào Nam chi viện. Bằng kinh nghiệm dày dạn, ông đã tổ chức lực lượng, chặn đánh quyết liệt các mũi tiến công của quân Pháp tại mặt trận khốc liệt này.
Tháng 3 năm 1947, trong một trận chiến đấu không cân sức tại vùng rừng núi Ninh Thuận, đồng chí Hoàng Đình Giong đã chỉ huy bộ đội đánh trả quyết liệt để phá vòng vây. Khi đạn đã cạn, ông sa vào tay giặc. Biết ông là một "tướng lĩnh" cấp cao của Việt Minh, quân Pháp đã dùng mọi thủ đoạn dụ dỗ, hứa hẹn ban phát chức tước, tiền tài nếu ông chịu đầu hàng. Khi mọi lời dụ dỗ đều vô hiệu, chúng chuyển sang dùng nhục hình man rợ thời trung cổ. Kẻ thù đã trói ông lại, dùng lưỡi lê đâm chém tàn độc và mổ bụng ông ngay trên trận địa. Dẫu phải chịu đau đớn tột cùng, vị lãnh tụ 43 tuổi ấy vẫn nghiến răng không hé một lời, hiên ngang hô vang: "Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam độc lập muôn năm!" trước khi trút hơi thở cuối cùng. Sự hy sinh lẫm liệt của ông là bức tượng đài bất tử về khí tiết kiên trung của những người cộng sản lớp trước.



