Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đồng chí Hoàng Đức Thụ – Người chiến sĩ pháo binh quả cảm của Đại đoàn 351

Hưng Yên07/12/2025Trần Thị Dinh - PBT (Đoàn TN CS Hồ Chí Minh Xã Thư Vũ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đồng chí Hoàng Đức Thụ – Người chiến sĩ pháo binh quả cảm của Đại đoàn 351

Trong lịch sử quân đội ta, lực lượng pháo binh thời kháng chiến chống Pháp đã lập nên nhiều chiến công vang dội, đặc biệt trong chiến dịch Điện Biên Phủ. Nằm trong đội hình Đại đoàn 351 – đơn vị pháo binh chủ lực đầu tiên của Quân đội Nhân dân Việt Nam – đồng chí Hoàng Đức Thụ là một tấm gương tiêu biểu về lòng dũng cảm, tinh thần chịu đựng và sự kiên định tuyệt đối trong chiến đấu.

Sinh năm 1929 tại Bắc Giang, Hoàng Đức Thụ vốn là một thanh niên có sức khỏe tốt, tính tình điềm đạm nhưng vô cùng quyết đoán. Anh gia nhập bộ đội năm 1949 và được tuyển thẳng vào lực lượng pháo binh đang hình thành. Từ những ngày đầu, anh đã nổi bật bởi sự cẩn trọng trong thao tác, khả năng học kỹ thuật nhanh và đặc biệt là tinh thần trách nhiệm cao.

Tham gia kéo pháo vào Điện Biên Phủ – thử thách của ý chí và sức người

Đối với Hoàng Đức Thụ, chiến dịch Điện Biên Phủ là dấu mốc quan trọng nhất đời quân ngũ. Khi đại đoàn nhận lệnh kéo pháo vượt núi rừng Tây Bắc, anh cùng đồng đội phải đánh vật với những con dốc dựng đứng, những hẻm núi phủ sương lạnh buốt và những km đường trơn trượt như được phủ bằng bùn. Pháo nặng tới vài tấn, thế nhưng cả đơn vị chỉ có dây chão, con lăn và sức mạnh con người.

Thụ là một trong những chiến sĩ luôn đứng ở vị trí nguy hiểm nhất: điểm “ghìm pháo”. Đó là nơi mà nếu dây chão đứt hoặc trượt, khẩu pháo có thể lao xuống vực sâu bất cứ lúc nào. Anh thường cởi áo, quấn quanh bàn tay để giữ dây, mặc cho da thịt rách tứa máu. Nhiều đêm, anh ngất đi vì lạnh và kiệt sức, nhưng tỉnh lại là tiếp tục giữ dây để đồng đội thay nhau kéo pháo lên.

Khi pháo nổ phát đầu tiên ở Him Lam

Ngày 13/3/1954, trận mở màn tấn công Him Lam chính thức nổ ra. Trong tiếng pháo rền trời, khẩu pháo mà Thụ phụ trách bắn loạt đạn đầu tiên trúng ngay hỏa điểm chủ lực của địch. Anh cùng kíp pháo phải làm việc dưới làn pháo phản kích dữ dội. Đất đá rơi xuống ầm ầm, khói bụi mịt mù, nhưng Thụ vẫn bình tĩnh điều chỉnh tầm hướng, liên tục hô nhịp bắn cho đồng đội.

Có lúc đất đá vùi lấp cửa hầm pháo, anh lao ra cùng hai chiến sĩ khác đào thông cửa trong khi máy bay địch quần thảo trên đầu. Các đơn vị bộ binh sau trận đánh đều nhắc đến khẩu pháo của Thụ: “Mỗi loạt bắn là một công sự của địch bị san phẳng”.

Trận đánh đồi A1 – phút sinh tử

Trong những ngày cuối chiến dịch, pháo binh ta được lệnh tập trung hỏa lực yểm trợ cho các mũi tiến công A1. Đêm 5/5, khi đơn vị đang điều chỉnh trận địa, một quả pháo 105mm của địch rơi ngay gần trận địa pháo. Sức ép làm nhiều chiến sĩ choáng váng, mảnh đạn bay vào hầm.

Hoàng Đức Thụ bị một mảnh xuyên vào chân, máu chảy nhiều nhưng anh vẫn tiếp tục chỉ huy thao tác bắn. Khi đồng đội đề nghị chuyển anh về tuyến sau, anh chỉ lắc đầu:
“Chừng nào còn bắn được, tôi còn ở lại.”

Đến loạt bắn cuối cùng yểm trợ mũi bộ binh đánh thẳng vào lõi cứ điểm, anh kiệt sức, ngã gục bên bánh pháo. Đồng đội đưa anh ra sau với thương tích nặng, nhưng anh không qua khỏi vào sáng hôm sau.

Vĩnh cửu trong bản hùng ca pháo binh Việt Nam

Sau chiến dịch, Đại đoàn 351 ghi nhận sự hy sinh của anh như một trong những chiến sĩ pháo thủ quả cảm nhất đơn vị. Anh được truy tặng Huân chương Chiến công hạng Nhì. Tên anh được khắc lên bia truyền thống của lực lượng pháo binh, như một biểu tượng của tinh thần chiến đấu “bền bỉ, chính xác, không lùi bước”.

Hoàng Đức Thụ – người chiến sĩ pháo binh bình dị – đã góp phần không nhỏ vào thắng lợi vang dội của Điện Biên Phủ, để lại tấm gương sáng về ý chí thép và tinh thần chiến đấu của bộ đội Cụ Hồ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn