Đồng chí: Hoàng Mạnh Hồng
Đồng chí Hoàng Mạnh Hồng nhập ngũ năm 1977 khi đất nước vừa thống nhất chưa lâu nhưng biên giới Tây Nam vẫn còn nhiều biến động. Trong suốt những năm tháng quân ngũ, bác công tác tại đơn vị hậu cần thuộc chiến trường tỉnh Tây Ninh và sau đó tham gia làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia. Với cấp bậc Trung úy và cương vị cán bộ hậu cần, bác không trực tiếp cầm súng ở tuyến đầu nhưng lại là người góp phần giữ vững mạch sống cho đơn vị giữa bom đạn, thiếu thốn và hiểm nguy. Những ký ức về đồng đội, nh
Những năm cuối thập niên 70, khi đất nước vừa bước qua chiến tranh chống Mỹ, nhân dân cả nước đang bắt tay dựng xây cuộc sống mới thì ở biên giới Tây Nam, tiếng súng lại vang lên. Tháng 3 năm 1977, chàng thanh niên Hoàng Mạnh Hồng khi ấy vừa tròn đôi mươi đã viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Bác được biên chế về đơn vị hậu cần quân khu, làm nhiệm vụ bảo đảm lương thực, thuốc men và vận chuyển quân nhu cho các đơn vị đóng quân tại tỉnh Tây Ninh rồi sau đó tham gia làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia.
Bác Hồng kể rằng ngày ấy, người lính hậu cần cực chẳng kém gì lính chiến đấu. “Có những đêm trời tối đen như mực, xe tải chở gạo vừa đi vừa tắt đèn để tránh pháo kích. Chỉ cần lạc bánh xuống ổ bom là có thể nằm lại giữa rừng.” Giọng bác chậm lại khi nhớ về những tháng ngày gian khổ ấy.
Một trong những kỷ niệm khiến bác nhớ nhất là chuyến vận chuyển hàng cứu trợ cho đơn vị đóng quân gần biên giới năm 1979. Hôm đó mưa lớn suốt nhiều ngày, đường đất nhão nhoẹt, xe không thể đi tiếp. Cả tổ hậu cần phải gùi từng bao gạo băng rừng hơn mười cây số để kịp tiếp tế cho anh em phía trước. Bác kể: “Lúc tới nơi thì ai cũng ướt như tắm, chân phồng rộp hết cả. Nhưng nhìn đồng đội có cơm ăn, có thuốc chữa bệnh, ai cũng thấy vui.”
Trong ký ức của bác, tình đồng đội là điều thiêng liêng nhất. Có lần đơn vị thiếu nước sạch giữa mùa khô, anh em phải thay nhau đào hố lọc nước bên suối. Người sốt rét vẫn cố gắng gùi nước về cho đồng đội. “Ngày ấy nghèo lắm, thiếu đủ thứ nhưng chưa bao giờ thiếu tình người,” bác xúc động nói.
Những năm công tác trong quân đội đã rèn cho bác ý chí kiên cường và tinh thần trách nhiệm. Đến năm 1982, bác được kết nạp Đảng ngay tại đơn vị đóng quân ở chiến trường. Với sự tận tụy và tinh thần gương mẫu, bác dần trưởng thành, được phong cấp bậc Trung úy và giữ chức cán bộ hậu cần đại đội. Năm 1989, bác hoàn thành nhiệm vụ trở về quê hương sau hơn một thập kỷ cống hiến trong quân ngũ.
Giờ đây, khi mái tóc đã bạc màu thời gian, mỗi lần nhắc lại quãng đời quân ngũ, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm tự hào. Những năm tháng “thời hoa lửa” tuy nhiều gian khổ nhưng cũng là quãng đời đẹp nhất của người lính Hoàng Mạnh Hồng — người đã dành cả tuổi thanh xuân để góp phần bảo vệ bình yên cho Tổ quốc và làm nghĩa vụ quốc tế cao cả.



