ĐỒNG CHÍ HUỲNH VĂN XÔI – KIÊN TRUNG QUA NHỮNG NĂM THÁNG TÙ ĐÀY
Có những người bước vào cuộc chiến khi tuổi đời còn rất trẻ.
Họ rời mái nhà, rời ruộng đồng quê hương, mang theo niềm tin và khát vọng về một ngày đất nước được hòa bình, thống nhất.
Đồng chí Huỳnh Văn Xôi là một người chiến sĩ như thế.
Đồng chí sinh năm 1945, quê tại xã Bình Hàng Tây, huyện Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp. Lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng, năm 1963, khi tuổi đời còn rất trẻ, đồng chí đã tham gia cách mạng, trở thành đoàn viên và tham gia lực lượng du kích xã Bình Hàng Tây.
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, cuộc sống của người du kích luôn đối mặt với hiểm nguy. Mỗi lần làm nhiệm vụ là một lần đối diện với sự sống và cái chết.
Tháng 11 năm 1966, trong một lần hoạt động, đồng chí Huỳnh Văn Xôi bị địch bắt.
Từ đây bắt đầu những năm tháng tù đày khắc nghiệt.
Đồng chí lần lượt bị giam tại Chi khu Kiến Văn, sau đó chuyển đến Khám Kiến Phong, rồi Khám Lớn Cần Thơ. Nhưng những nhà tù ấy vẫn chưa phải là điểm cuối của hành trình đày ải.
Đồng chí bị địch đày ra nhà tù Côn Đảo – nơi được biết đến như một địa ngục trần gian trong những năm chiến tranh.
Giữa biển khơi, cách xa quê hương, những người tù cách mạng phải chịu đựng chế độ giam cầm hà khắc, những trận đòn tra tấn và sự khắc nghiệt của nhà tù.
Nhưng chính trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, bản lĩnh và ý chí của người chiến sĩ cách mạng càng được tôi luyện.
Những năm tháng trong lao tù không thể khuất phục được niềm tin của người chiến sĩ Huỳnh Văn Xôi.
Đồng chí vẫn kiên định với lý tưởng đã lựa chọn, vẫn hướng lòng mình về quê hương và ngày đất nước được giải phóng.
Đến tháng 01 năm 1974, sau nhiều năm bị giam cầm, đồng chí được trao trả tại Lộc Ninh.
Trở về sau những năm tháng tù đày, đồng chí không chọn cuộc sống bình yên cho riêng mình mà tiếp tục hoạt động cách mạng cho đến ngày 30 tháng 4 năm 1975 – ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, non sông thu về một mối.
Ngày hòa bình lập lại, người chiến sĩ năm xưa trở về quê hương.
Không còn tiếng súng.
Không còn những cuộc truy bắt.
Không còn những nhà tù và những ngày tháng sống giữa ranh giới sinh tử.
Đồng chí trở về ấp 3, xã Bình Hàng Tây, huyện Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp, làm ăn, sinh sống và tiếp tục cuộc đời của một người dân trong thời bình.
Những năm tháng chiến tranh rồi cũng lùi xa.
Nhưng ký ức về một thời tuổi trẻ, về những ngày hoạt động cách mạng, về những tháng năm bị tù đày tại Côn Đảo vẫn mãi là một phần không thể quên trong cuộc đời đồng chí.
Ngày 29 tháng 01 năm 2007, đồng chí Huỳnh Văn Xôi từ trần tại ấp 3, xã Bình Hàng Tây, huyện Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp.
Đồng chí đã trở về với đất mẹ, nhưng câu chuyện về cuộc đời người chiến sĩ năm xưa vẫn còn được lưu giữ trong ký ức quê hương.
Từ một người thanh niên tham gia du kích năm 1963, đến người tù cách mạng bị đày ra Côn Đảo, rồi trở về tiếp tục hoạt động cho đến ngày đất nước thống nhất – cuộc đời đồng chí Huỳnh Văn Xôi là một hành trình của lòng yêu nước, ý chí kiên cường và niềm tin son sắt vào ngày toàn thắng.
Hôm nay, khi cuộc sống đã bình yên trên quê hương Bình Hàng Tây, những thế hệ sau có thể không còn hình dung hết những gian khổ mà thế hệ cha anh từng trải qua.
Nhưng mỗi con đường, mỗi mái nhà, mỗi mùa lúa trên quê hương hôm nay đều nhắc chúng ta nhớ rằng:
Hòa bình không tự nhiên mà có.
Đó là thành quả được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng mồ hôi, nước mắt và cả những năm tháng tù đày của biết bao người chiến sĩ.
Và trong dòng ký ức ấy, đồng chí Huỳnh Văn Xôi mãi là một người con của quê hương Bình Hàng Tây đã sống, chiến đấu và giữ trọn niềm tin qua những năm tháng gian lao của “Thời hoa lửa”.

