Bài viết

Đồng chí Lê Hồng Phong - Người cộng sản kiên cường

Hưng Yên10/01/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối năm 1937, đồng chí Lê Hồng Phong về nước, hoạt động ở Sài Gòn - Chợ Lớn, cùng các đồng chí Trung ương tích cực chỉ đạo việc thực hiện chủ trương chiến lược mới của Đảng, đồng thời trực tiếp chỉ đạo phong trào đấu tranh cách mạng của nhân dân ta. Ngày 22-6-1939, đồng chí Lê Hồng Phong bị thực dân Pháp bắt tại Sài Gòn. Biết đồng chí là một cán bộ cao cấp của Đảng, bọn mật thám dùng mọi thủ đoạn tra tấn dã man; dụ dỗ, lừa phỉnh, nhưng chúng không thể lay chuyển được tinh thần và ý chí của người cộng sản kiên cường. Tuy không đủ chứng cớ để buộc tội nhưng toà án của đế quốc Pháp vẫn kết án đồng chí 6 tháng tù giam và 3 năm quản thúc ở quê. Nhưng đến đầu năm 1940, chúng lại bắt đồng chí giải vào Sài Gòn. Thực dân Pháp biết rõ Lê Hồng Phong là một cán bộ lãnh đạo quan trọng của Đảng, là Ủy viên Ban Chấp hành Quốc tế Cộng sản nhưng không có chứng cứ buộc tội, chúng vẫn kết án đồng chí 5 năm tù giam với một lời buộc tội vu vơ là chịu trách nhiệm tinh thần về cuộc Khởi nghĩa Nam Kỳ và đày ra Côn Đảo.

Do bị cấm cố khắc nghiệt với chế độ ăn uống rất tồi tệ trong nhà tù của chế độ thực dân, đồng chí Lê Hồng Phong bị kiết lỵ khá nặng, được chuyển về dãy xà lim Banh II. Căn bệnh phổ biến và nguy hiểm ở Côn Đảo lúc ấy là kiết lỵ, ghẻ hờm (còn gọi là ghẻ hầm). Nhưng bất cứ bệnh gì thầy thuốc nhà tù cũng chỉ cho có hai thứ thuốc: nước vôi và bột than. Thật ra, những tù nhân bệnh tật chẳng được chữa chạy gì. Họ chỉ được tập trung về một nơi và lần lượt chết dần ở đấy. Tất cả tù nhân dù đang bị bệnh vẫn bị cầm cố xiềng xích cả chân tay, chế độ ăn uống rất tồi tệ, các yêu sách đều được trả lời bằng roi vọt…

Đây là thời kỳ khủng bố khốc liệt tại Nhà tù Côn Đảo. Cuộc khởi nghĩa Nam Kỳ (ngày 23-11-1940) đã khiến cho bọn thực dân vừa điên cuồng khủng bố trả thù, vừa nơm nớp lo sợ. Chúng sợ cả những người tù đang bị xiềng xích, đọa đày. Hằng ngày, bọn gác ngục săm soi, khám xét rất kỹ lưỡng để tìm cớ đàn áp tù nhân, thấy một viên phấn, một mẩu giấy là chúng khép vào tội “liên lạc”, “hoạt động chính trị”, thấy tù nhân tụ tập sinh hoạt là chúng vu cáo “âm mưu bạo động” và đàn áp rất dã man. Có lần, chúng đánh vào đầu đồng chí Lê Hồng Phong ngay trong bữa ăn, máu chan đỏ bát cơm. Đồng chí vẫn điềm nhiên ngồi ăn để có sức đấu tranh với quân thù. Có thể nói, trong hàng nghìn, hàng vạn chiến sĩ cộng sản và những nhà yêu nước Việt Nam vẫn bất khuất, kiên trung khi bị sa vào tay giặc trong lịch sử đấu tranh cách mạng của nước ta, đồng chí Tổng Bí thư Lê Hồng Phong là một trong những người bị quân thù hành dạ dã man, tàn bạo nhất. Vì biết rõ vai trò quan trọng của đồng chí trong việc lãnh đạo phong trào cách mạng Đông Dương nên những tên cầm đầu của bọn thực dân khát máu đã ra lệnh cho lũ thuộc hạ mất hết tính người, tìm mọi cách để hành hạ, giết hại đồng chí Lê Hồng Phong.

Chứng kiến bao lần kẻ thù thẳng tay sử dụng đủ loại nhục hình man rợ nhất để dày vò đến cực độ thể xác đồng chí Tổng Bí thư của Đảng, nhưng không mảy may làm nao núng được ý chí sắt thép của đồng chí, một người bạn tù Côn Đảo cùng thời kể lại: Sau một ngày khổ sai mệt nhọc, dưới những trận mưa roi tàn ác, mặt đồng chí Lê Hồng Phong hằn lên những vết roi ngang dọc, cái tím bầm lại, cái sưng húp lên, có chỗ loét ra, ri rỉ máu… Người đồng chí gầy đét, chỉ còn da bọc xương. Nước da đồng chí tái nhợt. Tất cả cái tiều tuỵ ấy lại được phơi ra dưới manh áo chàm rách mướp, thấm đẫm hồ hôi và bê bết máu… Gươm đao của kẻ thù có thể chặt đứt thép gang, nhưng nó sẽ oằn đi khi chặt phải dũng khí của người chiến sĩ cộng sản”(1).

Những đòn thù tàn ác, dã man của kẻ thù đã làm Lê Hồng Phong kiệt sức dần và hy sinh vào ngày 05-9-1942 tại khu cấm cố biệt lập Banh II. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, Lê Hồng Phong còn nói to lời trăng trối cho bạn tù ở các phòng bên: “Nhờ các đồng chí nói với Đảng rằng, tới giờ phút cuối cùng, Lê Hồng Phong vẫn một lòng tin thắng lợi vẻ vang của cách mạng”. Lòng tin vững chắc đó là nhân tố quan trọng tạo nên phẩm chất cách mạng kiên cường và những cống hiến to lớn của Lê Hồng Phong đối với sự nghiệp cách mạng của Đảng và nhân dân, mãi mãi là nguồn sức mạnh cho các thế hệ đảng viên trong cuộc đấu tranh vì độc lập tự do của Tổ quốc, vì hạnh phúc của nhân dân.

Đồng chí Lê Hồng Phong là một tấm gương hiến dâng trọn đời cho sự nghiệp cách mạng của Đảng, chấp nhận mọi gian khổ, hy sinh vì độc lập tự do của Tổ quốc và hạnh phúc của nhân dân. Cuộc đời và sự nghiệp cách mạng của đồng chí luôn nhắc nhở mỗi cán bộ, đảng viên cần nêu cao ý chí cách mạng, không ngừng phấn đấu, tu dưỡng, rèn luyện phẩm chất đạo đức, luôn học tập nâng cao trình độ và năng lực hoạt động thực tiễn, đặt lợi ích của Đảng, của cách mạng lên trên lợi ích cá nhân, sẵn sàng chiến đấu, hy sinh vì sự nghiệp vẻ vang của Đảng, của dân tộc.

Cuộc đời và sự nghiệp của đồng chí luôn nhắc nhở mỗi cán bộ, đảng viên nêu cao ý chí cách mạng, tự giác phấn đấu, tu dưỡng, rèn luyện đạo đức của người cộng sản, không ngừng học tập nâng cao trình độ mọi mặt, tích cực hoạt động thực tiễn, đặt lợi ích của Đảng, của cách mạng và nhân dân lên trên lợi ích cá nhân, sẵn sàng chiến đấu, hy sinh vì sự nghiệp vẻ vang của Đảng, của dân tộc. Học tập và noi gương đồng chí Lê Hồng Phong và các bậc cách mạng tiền bối khác, chúng ta tiếp tục thực hiện tốt việc xây dựng, chỉnh đốn Đảng theo tinh thần Nghị quyết Trung ương 4 khóa XI, kiên quyết và kiên trì đấu tranh chống các biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống, chống chủ nghĩa cá nhân, tệ quan liêu, tham nhũng và mọi biểu hiện tiêu cực khác; xây dựng Đảng ta ngày càng trong sạch, vững mạnh, xứng đáng là người lãnh đạo, người công bộc của nhân dân, ra sức phấn đấu thực hiện thắng lợi mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh như Cương lĩnh của Đảng đã nêu ra.

Cuộc đời sự nghiệp và tấm gương chiến đấu kiên cường, sự hy sinh anh dũng của đồng chí Lê Hồng Phong vì độc lập dân tộc và lý tưởng cộng sản sống mãi trong trái tim các thế hệ người Việt Nam./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn