Đồng chí Lê Quốc Hòa – Người pháo thủ quả cảm của Đại đoàn Công pháo 351
Đồng chí Lê Quốc Hòa – Người pháo thủ quả cảm của Đại đoàn Công pháo 351
Đồng chí Lê Quốc Hòa – Người pháo thủ quả cảm của Đại đoàn Công pháo 351
Trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, sự ra đời của Đại đoàn Công pháo 351 đánh dấu bước trưởng thành vượt bậc của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Để vận hành những khẩu pháo lớn – từ 75mm, 105mm đến 155mm – cần không chỉ kỹ thuật, mà còn ý chí thép và tinh thần chiến đấu tuyệt vời. Đồng chí Lê Quốc Hòa, pháo thủ số 2 của Trung đoàn 675, là một trong những người lính tiêu biểu đã góp phần tạo nên uy danh của pháo binh Việt Nam.
Tuổi thơ lam lũ và con đường đến với pháo binh
Lê Quốc Hòa sinh năm 1926 tại một vùng quê ven sông Đáy thuộc tỉnh Hà Nam. Từ nhỏ ông đã quen với việc khiêng lúa, kéo thuyền, xẻ gỗ – những công việc rèn nên đôi bàn tay rắn rỏi và sức vóc bền bỉ. Khi thực dân Pháp tái chiếm, làng Hòa bị đốt phá nhiều lần, khiến gia đình ông lâm vào cảnh khốn cùng.
Năm 1947, ông gia nhập bộ đội địa phương. Trong một lần hỗ trợ đơn vị pháo binh của Liên khu, Hòa gây ấn tượng mạnh khi giúp cả tổ kéo khẩu pháo 75mm lên đồi chỉ bằng đôi vai trần. Từ đó, ông được điều lên đơn vị pháo binh, rồi về Trung đoàn 675 của Đại đoàn 351 khi đại đoàn được thành lập năm 1951.
Người pháo thủ nổi tiếng với “cú giật khóa nòng thần tốc”
Trong pháo đội 105mm, Hòa được phân công làm pháo thủ số 2 – người chịu trách nhiệm kéo khóa nòng, nạp đạn và đảm bảo nhịp bắn.
Công việc ấy cực nhọc: mỗi quả đạn nặng hàng chục cân, phải vừa nhanh, vừa chính xác để pháo bắn kịp nhịp chỉ huy. Hòa trở thành người nổi tiếng nhất đơn vị nhờ khả năng giật khóa nòng và nạp đạn chỉ trong vài giây, nhanh đến mức đồng đội gọi đùa là “bàn tay thép của 675”.
Trong các cuộc diễn tập, pháo đội của Hòa luôn đạt thành tích nạp – bắn nhanh nhất trung đoàn. Chỉ huy nhận xét:
“Khóa nòng vừa mở, Hòa đã nạp đạn. Cứ như hai động tác thành một.”
Trận Tu Vũ – bước trưởng thành của người pháo thủ
Trong Chiến dịch Trung Du (1951), Hòa tham gia trận đánh Tu Vũ – nơi pháo cao xạ và pháo mặt đất phối hợp bắn chế áp địch.
Khi trận đánh bắt đầu, địch phản pháo dữ dội, mảnh đạn rơi dày đặc quanh trận địa. Một lần, mảnh pháo rơi đúng gần vị trí số 3, làm đồng đội bị thương. Hòa lập tức lao đến kéo người bị thương vào vị trí an toàn rồi quay lại nạp đạn ngay, không để gián đoạn nhịp bắn.
Nhờ hỏa lực dồn dập của pháo ta, quân Pháp buộc phải bỏ dở ý định tiến công. Sau trận này, Hòa được biểu dương toàn trung đoàn.
Chiến dịch Điện Biên Phủ – nơi ý chí được thử thách đến tận cùng
Năm 1954, Trung đoàn 675 được giao nhiệm vụ chi viện hỏa lực trong chiến dịch Điện Biên Phủ. Để đưa những khẩu pháo nặng hàng tấn vượt núi cao, dốc đứng, Hòa là một trong những người luôn đi đầu trong các tổ kéo pháo.
Có hôm kéo pháo suốt đêm trong mưa lạnh, bùn sâu đến đầu gối, Hòa cùng đồng đội vừa hò kéo, vừa đào đường, vừa chèn bánh. Lưng ông rớm máu vì dây kéo cứa vào, nhưng ông chỉ cười:
“Đưa được pháo lên trận địa, anh em dưới kia mới đánh được.”
Khi chiến dịch nổ súng, pháo đội của Hòa bắn liên tục ngày đêm. Trong đợt đánh cứ điểm A1, cả pháo đội chỉ nghỉ vài phút để ăn lương khô. Hòa nạp đạn đến mức tay phồng rộp, da cháy xém vì hơi nóng từ nòng pháo.
Trong một trận bắn, khẩu pháo gặp sự cố khóa nòng bị kẹt. Hòa không chút ngần ngại, lao vào sửa ngay trong tiếng đạn nổ. Vài phút sau, khẩu pháo hoạt động trở lại, kịp thời chi viện cho bộ binh đang xông lên.
Người lính giản dị mà anh hùng
Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, Lê Quốc Hòa được tuyên dương “Chiến sĩ Thi đua”, nhưng ông luôn nói:
“Tôi chỉ làm phần việc của mình. Chiến thắng là của tất cả anh em kéo pháo, nạp pháo và bắn pháo suốt tháng trời.”
Ông mất năm 1990, để lại hình ảnh một người pháo thủ kiên cường, trọn đời gắn bó với khẩu pháo như gắn bó với Tổ quốc.


