Đồng chí Lê Thanh Tùng – Người chiến sĩ quân y trên mặt trận Hòa Bình
Đồng chí Lê Thanh Tùng – Người chiến sĩ quân y trên mặt trận Hòa Bình
Đồng chí Lê Thanh Tùng – Người chiến sĩ quân y trên mặt trận Hòa Bình
Trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, lực lượng quân y đóng vai trò vô cùng quan trọng. Họ không trực tiếp cầm súng ra trận, nhưng lại là chỗ dựa không thể thiếu của bộ đội, là người giữ gìn mạng sống cho đồng chí mình trong những hoàn cảnh hiểm nghèo nhất. Trong số những người chiến sĩ mũ trắng ấy, đồng chí Lê Thanh Tùng – quân y viên của Trung đoàn 66, Đại đoàn 304 – là một hình ảnh tiêu biểu.
Sinh năm 1926 ở Nghệ An, vùng đất giàu truyền thống hiếu học, Tùng từng học chữ nho rồi theo nghề bốc thuốc của cha. Từ nhỏ anh đã quen với việc băng bó, cứu thương cho bà con trong vùng. Khi kháng chiến nổ ra, anh xung phong nhập ngũ và ngay lập tức được phân vào lực lượng quân y nhờ kiến thức đông y nền tảng cùng đôi bàn tay khéo léo.
Chiến dịch Hòa Bình năm 1951 – 1952 là thử thách lớn đầu tiên đối với đồng chí Lê Thanh Tùng. Trên tuyến lửa khi ấy, địch liên tục mở các đợt phản công, pháo kích dữ dội xuống trận địa, khiến thương binh tăng lên từng ngày, từng giờ. Trạm phẫu tiền phương của Trung đoàn 66 chỉ là một lán nhỏ dựng tạm trong rừng, nhưng Tùng và các đồng đội luôn túc trực bất kể ngày đêm.
Một kỷ niệm được đồng đội kể lại mãi về sau: đó là một đêm mưa rét tầm tã, tiếng pháo 105mm của địch dội xuống bìa rừng. Một tiểu đội của trung đoàn trúng đạn, nhiều chiến sĩ bị thương nặng. Khi lực lượng tải thương vừa đưa họ về trạm phẫu, Tùng lập tức lao vào cấp cứu. Không có đủ đèn, anh phải dùng bó đuốc được quấn bằng vải dù để soi sáng, đôi tay run lên vì lạnh nhưng vẫn thao tác vô cùng chính xác. Có thương binh mất máu nhiều, anh truyền dịch bằng ống tre tự chế, cứu sống ngay tại chỗ.
Trong một lần khác, khi đang trên đường mang túi cứu thương lên tuyến đầu, Tùng gặp phải trận càn nhỏ. Địch nổ súng vào tổ quân y. Thay vì rút lui, anh cố nhoài người vào một hố bom để che túi thuốc, bảo vệ những vật dụng quý giá hơn cả mạng sống lúc đó. Nhờ vậy, túi cứu thương vẫn trọn vẹn, và ngay sau trận càn, nó được dùng để cứu cả chục thương binh đang nằm chờ trên sườn đồi.
Tùng còn nổi tiếng vì tinh thần xung phong vào những nơi nguy hiểm nhất. Mỗi khi có đơn vị tiến công, anh luôn xin đi theo mũi chủ công để kịp thời cứu chữa tại chỗ. Nhiều lần, anh băng bó ngay dưới lằn đạn, kéo thương binh ra khỏi vùng bị kẹp giữa hai làn hỏa lực. Không ít đồng đội sống sót kể rằng: “Nếu không có anh Tùng hôm ấy, chắc chúng tôi không trở về được.”
Mùa xuân năm 1952, trong một lần chuyển thương binh qua dốc Ba Hầm – nơi địch hay phục kích – đoàn quân y bị pháo bắn trúng. Tùng lao đến che cho hai thương binh đang bất tỉnh, đưa họ xuống một khe cạn. Khi quay lại tìm người thứ ba, anh trúng mảnh pháo vào ngực. Dù đau đớn, anh vẫn cố đẩy đồng đội vào chỗ trú ẩn an toàn trước khi kiệt sức.
Đồng chí Lê Thanh Tùng hy sinh khi mới 26 tuổi. Các thương binh được anh cứu ngày ấy đều sống và tiếp tục chiến đấu cho đến ngày toàn thắng.
Sau này, Trung đoàn 66 đã xây một bia tưởng niệm nhỏ tại bìa rừng Hòa Bình, nơi anh ngã xuống. Với đồng đội, anh mãi là người thầy thuốc – chiến sĩ trọn nghĩa tình, người đã dùng cả cuộc đời để giữ gìn sự sống giữa chiến trường khốc liệt.



