Đồng chí Lê Văn Lương - Một cuộc đời trọn vẹn cho lý tưởng đỏ
Trong bản trường ca vĩ đại của dân tộc Việt Nam thế kỷ XX, mỗi nhà cách mạng tiền bối là một nốt nhạc kiên cường, góp phần tạo nên khúc khải hoàn của độc lập, tự do. Trong số đó, cuộc đời đồng chí Lê Văn Lương (1912-1995) vang lên như một khúc tráng ca trong trẻo và thuần khiết về lý tưởng cộng sản, về một tấm gương trọn vẹn với Đảng, với dân. Hành trình ấy không chỉ được đo bằng những chức vụ hay cương vị, mà trước hết, được tôi luyện bởi lòng trung thành tuyệt đối và ý thức kỷ luật tự giác đến nghiêm khắc.
Con đường cách mạng của Lê Văn Lương bắt đầu từ sớm và rực cháy một nhiệt huyết tuổi trẻ. Sinh ra trên mảnh đất Hưng Yên giàu truyền thống văn hiến và yêu nước, lớn lên trong không khí sục sôi của thời đại, người thanh niên ấy đã sớm tìm thấy lẽ sống của mình. Ở tuổi mười lăm, khi nhiều bạn cùng trang lứa còn đang say mê với sách vở, ông đã bước chân vào con đường đấu tranh bằng việc gia nhập Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên, tổ chức tiền thân do lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc sáng lập. Đó là bước ngoặt quan trọng, đưa ông từ một trí thức yêu nước trở thành một chiến sĩ cộng sản kiên định ngay từ những ngày đầu Đảng ta ra đời (1930). Lý tưởng "đỏ" ấy không phải là điều gì trừu tượng, mà đã nhanh chóng được thử thách trong lò lửa đấu tranh khốc liệt nhất.
Và thử thách lớn nhất chính là mười lăm năm dài đằng đẵng trong ngục tù của đế quốc. Bị bắt năm 1931 khi đang hoạt động ở Sài Gòn, bị kết án tử hình rồi giảm xuống chung thân, nhà tù Côn Đảo "địa ngục trần gian" đã trở thành trường học đặc biệt về ý chí và bản lĩnh của ông. Nơi ấy, sắt thép và tra tấn không thể khuất phục được một tinh thần thép. Cùng các đồng chí của mình, Lê Văn Lương đã biến nhà tù thành trường học cách mạng, nơi hun đúc lý tưởng, rèn giũa tư tưởng và đào tạo nên những cán bộ trung kiên. Những năm tháng lao tù ấy không làm vơi đi nhiệt huyết, trái lại, càng tôi luyện nên phẩm chất kiên trung, bất khuất - viên gạch đầu tiên xây nên hình tượng một người cộng sản mẫu mực.
Ra tù, ông bước vào giai đoạn cống hiến không mệt mỏi trên nhiều cương vị then chốt của Đảng và Nhà nước. Là Trưởng Ban Tổ chức Trung ương, ông góp phần quan trọng vào công tác xây dựng Đảng vững mạnh, đào tạo đội ngũ cán bộ kế cận. Là Giám đốc đầu tiên của Trường Nguyễn Ái Quốc, ông chăm lo việc đào tạo lý luận chính trị cho thế hệ lãnh đạo tương lai. Và có lẽ, dấu ấn sâu đậm nhất trong lòng người dân Thủ đô chính là hình ảnh vị Bí thư Thành ủy Hà Nội suốt một thập kỷ (1976-1986) đôn hậu, giản dị, luôn trăn trở từng bữa cơm, ngọn điện, nguồn nước cho nhân dân trong thời kỳ bao cấp khó khăn. Ở cương vị nào, ông cũng thể hiện tinh thần tận tụy, chí công vô tư, sống gần dân, hiểu dân và vì dân.
Tuy nhiên, tầm vóc đạo đức lớn lao của Lê Văn Lương được thể hiện rõ nhất qua cách ông đối diện với sai lầm. Khi Đảng nhìn nhận và sửa chữa những khuyết điểm trong Cải cách ruộng đất, tại Hội nghị Trung ương năm 1956, với tinh thần trách nhiệm cao nhất, ông đã dũng cảm đứng ra nhận trách nhiệm. Hành động tự nguyện rút khỏi Bộ Chính trị và chấp nhận kỷ luật, chuyển công tác xuống địa phương của ông là một bài học sâu sắc về tinh thần tự phê bình và kỷ luật tự giác. Nó không làm giảm đi uy tín của ông, trái lại, càng tôn lên sự trong sáng, trung thực và đạo đức cách mạng mẫu mực - một phẩm chất hiếm có và đáng quý.
Cho đến cuối đời, đồng chí Lê Văn Lương vẫn miệt mài với công việc của Đảng. Ông ra đi năm 1995, để lại một sự nghiệp lớn lao và một tấm gương sáng ngời về "một lòng vì nước, vì dân, vì Đảng". Cuộc đời ông là minh chứng sống động cho hình ảnh một đảng viên cộng sản suốt đời phấn đấu, hy sinh, không màng danh lợi, chỉ biết cống hiến. Tấm gương ấy, từ tuổi thiếu niên nhiệt huyết đến phút cuối đời vẫn lo toan việc Đảng, mãi mãi là ngọn đuốc dẫn đường cho các thế hệ hôm nay và mai sau về lòng trung thành, ý thức kỷ luật và đạo đức cách mạng trong sáng. Đồng chí Lê Văn Lương thực sự đã sống một cuộc đời trọn vẹn cho lý tưởng cao đẹp mà mình đã lựa chọn.



