Cựu chiến binh

ĐỒNG CHÍ LÊ VĂN NGHĨA – TUỔI MƯỜI TÁM GỬI LẠI NHỮNG NĂM CUỐI CHIẾN TRANH

Câu chuyện về cựu chiến binh Lê Văn Nghĩa, người bước vào quân ngũ khi vừa tròn mười tám tuổi, mang theo nhiệt huyết của tuổi trẻ trong những năm cuối của chiến tranh. Giữa gian khổ, hiểm nguy và những nhiệm vụ nơi chiến trường, ông cùng đồng đội đã kiên cường vượt qua thử thách, để lại những ký ức sâu đậm về một thời thanh xuân cống hiến cho độc lập, hòa bình của Tổ quốc.

Thanh Hóa18/09/2026Xã Xuân Du (Xã Xuân Du)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 8 năm 1973, khi vừa bước qua tuổi mười tám, chàng trai trẻ Lê Văn Nghĩa, sinh tháng 5 năm 1955, tạm biệt gia đình, quê hương để khoác lên mình màu xanh áo lính.

Mười tám tuổi – cái tuổi hôm nay thường gắn với giảng đường, với những dự định đầu đời và những ước mơ còn đang rộng mở. Nhưng với thế hệ của bác Nghĩa, tuổi mười tám lại đến giữa những năm tháng đất nước còn chia cắt. Phía trước những người thanh niên lúc ấy không chỉ có cuộc sống riêng của mình, mà còn là trách nhiệm đối với quê hương, Tổ quốc.

Bác được biên chế về E565, tham gia chiến trường B trong những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Từ một thanh niên quen với cuộc sống nơi quê nhà, bác bước vào môi trường quân đội với những giờ huấn luyện, những ngày hành quân, những lần thực hiện nhiệm vụ và cuộc sống tập thể cùng đồng đội.

Chiến tranh khi ấy đã kéo dài nhiều năm. Dù Hiệp định Paris được ký đầu năm 1973, hòa bình thực sự và sự thống nhất trọn vẹn của đất nước vẫn còn ở phía trước. Trên chiến trường, những người lính vẫn tiếp tục làm nhiệm vụ. Bởi vậy, chàng trai Lê Văn Nghĩa lên đường vào tháng 8 năm ấy vẫn bước vào những năm tháng đầy thử thách.

Cuộc sống người lính đã khiến một thanh niên mười tám tuổi trưởng thành nhanh hơn. Xa gia đình, những điều vốn bình dị bỗng trở nên quý giá: một lá thư từ quê nhà, một tin vui về cha mẹ, một bữa cơm cùng đồng đội hay những phút nghỉ ngơi sau một ngày làm nhiệm vụ. Trong những ngày tháng khó khăn, đồng đội trở thành những người gần gũi nhất, cùng chia sẻ gian khổ và động viên nhau vững bước.

Năm 1974 đi qua, rồi mùa Xuân năm 1975 đến.

Khí thế chiến đấu trên khắp các chiến trường ngày một dâng cao. Cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc bước vào chặng đường cuối cùng. Ngày 30 tháng 4 năm 1975, miền Nam hoàn toàn giải phóng, non sông thu về một mối.

Với những người lính trẻ đã bước vào quân đội khi đất nước còn chia cắt, ngày thống nhất chắc hẳn là một dấu mốc không bao giờ quên. Niềm mong mỏi suốt bao năm của cả dân tộc cuối cùng đã trở thành hiện thực.

Nhưng ngày chiến thắng chưa phải là ngày bác Lê Văn Nghĩa trở về.

Sau mùa Xuân năm 1975, bác tiếp tục ở lại quân đội, hoàn thành những nhiệm vụ được giao trong những ngày đầu đất nước thống nhất. Đến tháng 1 năm 1977, bác mới rời quân ngũ, trở về với gia đình và quê hương.

Ngày lên đường, bác mới mười tám tuổi. Ngày trở về, chàng trai ấy đã bước sang tuổi hai mươi mốt, hai mươi hai. Chỉ hơn ba năm nhưng đó lại là một quãng đời đặc biệt – quãng đời đi qua cả chiến tranh và hòa bình.

Những năm tháng ấy đã lùi xa hơn nửa thế kỷ. Người lính trẻ năm nào cũng đã đi qua nhiều chặng đường của cuộc đời. Nhưng tháng 8 năm 1973, E565, chiến trường B và những ngày tháng quân ngũ vẫn mãi là một phần ký ức không thể tách rời.

Tuổi mười tám của bác Lê Văn Nghĩa đã bắt đầu bằng một cuộc lên đường. Đó là tuổi thanh xuân được gửi lại trong những năm cuối của cuộc chiến tranh, để rồi ngày trở về, quê hương đã vang lên hai tiếng hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐỒNG CHÍ LÊ VĂN NGHĨA – TUỔI MƯỜI TÁM GỬI LẠI NHỮNG NĂM CUỐI CHIẾN TRANH | Câu chuyện thời hoa lửa