Đồng chí Ma Văn Chuyên – Bốn năm quân ngũ, một thời tuổi trẻ nơi đơn vị 316
Có những năm tháng đi qua rất lâu nhưng ký ức về nó vẫn không bao giờ phai nhạt. Đó là những năm tháng tuổi trẻ được sống, rèn luyện và cống hiến trong màu áo lính; là những ngày cùng đồng đội chia sẻ gian khổ, cùng nhau vượt qua những thử thách của cuộc sống quân ngũ. Với đồng chí Ma Văn Chuyên, sinh năm 1972, dân tộc Tày, hiện sinh sống tại thôn Hát, xã Việt Lâm, bốn năm phục vụ trong quân đội từ năm 1993 đến năm 1997 chính là một phần ký ức sâu đậm của cuộc đời.
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Đồng chí Ma Văn Chuyên – Bốn năm quân ngũ, một thời tuổi trẻ nơi đơn vị 316
Có những năm tháng đi qua rất lâu nhưng ký ức về nó vẫn không bao giờ phai nhạt. Đó là những năm tháng tuổi trẻ được sống, rèn luyện và cống hiến trong màu áo lính; là những ngày cùng đồng đội chia sẻ gian khổ, cùng nhau vượt qua những thử thách của cuộc sống quân ngũ. Với đồng chí Ma Văn Chuyên, sinh năm 1972, dân tộc Tày, hiện sinh sống tại thôn Hát, xã Việt Lâm, bốn năm phục vụ trong quân đội từ năm 1993 đến năm 1997 chính là một phần ký ức sâu đậm của cuộc đời.
Sinh ra và lớn lên trên quê hương Việt Lâm, đồng chí Ma Văn Chuyên trưởng thành trong cuộc sống giản dị của một gia đình người Tày. Với trình độ văn hóa 7/10, đồng chí sớm quen với lao động và cuộc sống còn nhiều khó khăn của vùng quê miền núi. Những năm tháng ấy đã rèn luyện cho người thanh niên trẻ tính cần cù, chịu khó, tinh thần tự lập và ý thức trách nhiệm với gia đình, quê hương.
Năm 1993, khi tuổi đời còn trẻ, đồng chí lên đường nhập ngũ. Rời mái nhà thân thuộc nơi thôn Hát, đồng chí bước vào môi trường quân đội với tâm thế của một thanh niên sẵn sàng cống hiến sức trẻ cho Tổ quốc. Đồng chí được biên chế về Đơn vị 316, bắt đầu những năm tháng rèn luyện và thực hiện nhiệm vụ trong hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam.
Bốn năm quân ngũ, từ 1993 đến 1997, là khoảng thời gian đồng chí được tôi luyện trong môi trường có tính tổ chức, kỷ luật cao. Từ những ngày đầu còn nhiều bỡ ngỡ, đồng chí từng bước thích nghi với cuộc sống quân đội, với giờ giấc nghiêm ngặt, những buổi huấn luyện, những ngày hành quân và các nhiệm vụ thường xuyên của đơn vị.
Trong những năm tháng ấy, người lính trẻ Ma Văn Chuyên luôn nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ được giao, chấp hành nghiêm kỷ luật và tích cực rèn luyện. Những khó khăn trong cuộc sống quân ngũ không làm đồng chí nản chí mà ngược lại trở thành cơ hội để rèn luyện bản lĩnh. Mỗi ngày trong quân đội là một ngày trưởng thành hơn, từ cách sống, cách làm việc đến ý thức trách nhiệm với tập thể.
Điều đáng nhớ nhất có lẽ không chỉ là những buổi huấn luyện hay những nhiệm vụ được giao, mà còn là tình đồng chí, đồng đội. Những người lính từ nhiều miền quê khác nhau cùng sống dưới một mái nhà đơn vị, cùng ăn, cùng ở, cùng rèn luyện và chia sẻ với nhau những khó khăn. Trong môi trường ấy, tình đồng đội trở thành nguồn động viên lớn lao, giúp mỗi người thêm vững vàng trước những thử thách.
Bốn năm trong quân ngũ cũng là bốn năm tuổi trẻ mà đồng chí Ma Văn Chuyên dành cho tập thể, cho nhiệm vụ chung. Đó là quãng thời gian không thể đo đếm chỉ bằng những năm tháng trên giấy tờ, bởi phía sau những con số 1993–1997 là biết bao kỷ niệm, là những người đồng đội từng sát cánh, là những ngày tháng đã góp phần hình thành nên một Ma Văn Chuyên trưởng thành, chín chắn và có trách nhiệm hơn trong cuộc sống.
Năm 1997, hoàn thành nghĩa vụ quân sự, đồng chí trở về quê hương thôn Hát. Sau những năm tháng sống trong môi trường quân đội, trở về cuộc sống đời thường là một bước chuyển lớn. Nhưng những phẩm chất được rèn luyện trong quân ngũ vẫn tiếp tục được đồng chí gìn giữ: sự kỷ luật trong công việc, tinh thần trách nhiệm, tính kiên trì và lối sống giản dị, chân thành.
Trở về quê hương, đồng chí tiếp tục lao động, xây dựng gia đình và tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương. Dù không còn mặc quân phục hằng ngày, nhưng hình ảnh người lính vẫn được thể hiện qua cách sống và cách ứng xử của đồng chí. Đó là sự gương mẫu trong gia đình, tinh thần đoàn kết với bà con và ý thức trách nhiệm đối với cộng đồng.
Năm 2010, đồng chí tham gia Hội Cựu chiến binh, tiếp tục gắn bó với những người từng khoác trên mình màu áo lính. Đây cũng là dịp để những ký ức về những năm tháng quân ngũ được tiếp nối trong tình đồng đội. Cùng các hội viên, đồng chí tích cực tham gia các hoạt động của Hội, giữ gìn tinh thần đoàn kết và phát huy truyền thống tốt đẹp của người lính trong cuộc sống thời bình.
Nhìn lại chặng đường đã qua, bốn năm quân ngũ có thể chỉ là một phần trong cuộc đời dài của đồng chí Ma Văn Chuyên, nhưng đó lại là phần ký ức đặc biệt – nơi tuổi trẻ được tôi luyện bằng kỷ luật, trách nhiệm và tình đồng đội. Những năm tháng ấy đã để lại một dấu ấn không thể xóa nhòa, trở thành hành trang theo đồng chí trong cuộc sống sau này.
"Thời hoa lửa" của đồng chí Ma Văn Chuyên không phải là một câu chuyện về những điều quá lớn lao. Đó là câu chuyện của một người con dân tộc Tày quê hương Việt Lâm, từ một thanh niên tuổi đôi mươi bước vào quân ngũ, trải qua bốn năm rèn luyện tại Đơn vị 316, rồi trở về quê hương tiếp tục cuộc sống đời thường. Nhưng chính trong sự bình dị ấy lại hiện lên vẻ đẹp của một thế hệ đã từng dành những năm tháng tuổi trẻ để thực hiện trách nhiệm với Tổ quốc.
Thời gian có thể làm mái tóc bạc đi, những ký ức có thể dần xa, nhưng màu áo lính và tình đồng đội năm nào vẫn là một phần không thể thiếu trong cuộc đời đồng chí. Đó chính là ký ức thời hoa lửa, là niềm tự hào được gìn giữ qua năm tháng và là một phần đẹp đẽ trong truyền thống của những người lính trên quê hương Việt Lâm.



