ĐỒNG CHÍ NGÔ QUẢNG (1925-1993) – NGƯỜI CHIẾN SĨ HAI LẦN TÙ ĐÀY, BA LẦN ĐỨNG DẬY - 2
Những năm 1961–1962 là thời kỳ đen tối nhất của phong trào, khi địch ráo riết mở các cuộc càn quét quy mô lớn, bắt bớ hàng loạt cán bộ. Trong hoàn cảnh đó, Ngô Quảng vẫn bình tĩnh, kiên định. Ông thường nói với đồng đội: “Chúng ta chỉ thắng khi dân còn tin, còn thương. Giữ dân là giữ Đảng, giữ cách mạng.” Chính lòng tin ấy đã giúp ông trở thành một hạt nhân trung kiên của phong trào cách mạng xã Duy Sơn, được đồng đội, nhân dân hết mực tin yêu và kính trọng.
Năm 1962, trong một đợt khủng bố quy mô lớn, đồng chí Ngô Quảng bị địch bắt. Chúng đưa ông về giam tại nhà lao Hội An, nơi được mệnh danh là “địa ngục giữa lòng phố cổ”. Tại đây, ông bị tra tấn dã man – từ đánh đập, bỏ đói, cho đến giam trong hầm tối ngột ngạt. Bọn cai ngục dụ dỗ, mua chuộc, thậm chí dọa giết, nhưng ông vẫn giữ trọn khí tiết người cộng sản, một lòng trung thành với Đảng, với nhân dân.
Sau một thời gian dài không thể khuất phục được ý chí của ông, địch buộc phải thả tự do. Trở về quê, ông lại tiếp tục bắt tay vào công việc cách mạng. Không chút sợ hãi, không nghỉ ngơi, ông tiếp tục gây dựng cơ sở, củng cố phong trào, làm công tác tuyên truyền và vận động nhân dân. Có người khuyên ông nên tạm lánh để bảo toàn tính mạng, nhưng ông chỉ cười: “Còn thở là còn làm cách mạng. Nếu sợ, ai sẽ giữ lửa cho quê hương?”



