ĐỒNG CHÍ NGÔ QUẢNG (1925-1993) – NGƯỜI CHIẾN SĨ HAI LẦN TÙ ĐÀY, BA LẦN ĐỨNG DẬY - 4
Sau năm 1975, đồng chí đảm nhiệm công tác công an khu vực thôn Phú Nham, góp phần giữ gìn an ninh trật tự, bảo vệ cuộc sống yên bình cho nhân dân. Dù sức khỏe suy yếu, ông vẫn tận tụy với công việc. Ông thường nói với con cháu và đồng đội: “Đời mình cực khổ, nhưng nhờ có Đảng mà đất nước mới có ngày hôm nay. Giữ được độc lập, giữ được lòng dân là giữ được tất cả.”
Cả cuộc đời ông gắn liền với hai chữ “trung kiên” – trung với Đảng, kiên với dân. Những năm tháng cuối đời, ông sống giản dị trong căn nhà nhỏ ở Phú Nham, được nhân dân kính trọng gọi là “ông Quảng cách mạng”. Dù đã trải qua hai lần tù đày, ông chưa bao giờ kể công hay nhắc đến vết thương của mình – mà chỉ nhắc đến “những đồng chí đã không trở về”.
Với những đóng góp to lớn cho sự nghiệp cách mạng, đồng chí Ngô Quảng được tặng thưởng Huy chương Kháng chiến hạng Nhất, công nhận là Thương binh hạng 4/4, hưởng chế độ tù đày năm 2013, và là Hội viên Hội Tù yêu nước xã Duy Sơn. Những phần thưởng ấy không chỉ là sự ghi nhận của Đảng và Nhà nước, mà còn là dấu ấn thiêng liêng trong lòng nhân dân – những người đã chứng kiến và tôn kính ông như một biểu tượng của tinh thần quật cường.
Ông từ trần năm 1993, khi đất nước đã hòa bình, quê hương đã đổi mới. Sự ra đi của ông để lại niềm tiếc thương vô hạn trong lòng đồng đội, nhân dân và con cháu. Nhưng hơn tất cả, ông đã để lại cho quê hương một di sản vô giá – đó là tấm gương của lòng yêu nước, đức hi sinh và niềm tin bất diệt vào lý tưởng cách mạng.
Cuộc đời Ngô Quảng là minh chứng cho sức mạnh phi thường của con người Việt Nam trong những năm tháng gian khổ. Hai lần bị tù đày, ba lần đứng dậy, ông đã biến những vết thương thành sức mạnh, biến những khổ đau thành niềm tin, để rồi suốt đời sống cho cách mạng, cho nhân dân, cho quê hương Duy Sơn yêu dấu. Hôm nay, khi quê hương đã đổi mới, mỗi khi nhắc đến tên ông, người dân Duy Sơn lại thấy trong lòng dâng lên niềm tự hào và kính phục. Tấm gương của đồng chí Ngô Quảng – người chiến sĩ hai lần tù đày, ba lần đứng dậy – sẽ mãi là ngọn đuốc sáng soi đường cho các thế hệ hôm nay và mai sau.
“Ông ra đi, để lại trong lòng quê hương ánh sáng của lòng trung kiên,
Sống giản dị, mà để lại tiếng thơm vang mãi.
Một đời người – một ngọn lửa bất diệt,
Sưởi ấm trái tim Duy Sơn suốt bao mùa.”



