Người có công giúp đỡ cách mạng

Đồng Chí Nguyễn Doãn Cừ – Vượt Lên Di Chứng Chiến Tranh

Có những con người mà cuộc đời họ là minh chứng sống động cho sự hy sinh thầm lặng và ý chí bền bỉ vượt lên số phận. Đồng chí Nguyễn Doãn Cừ là một người như vậy—một người lính không chỉ đi qua chiến tranh mà còn mang theo những hậu quả nặng nề của nó suốt cuộc đời.

02/04/2026Nguyễn Ngọc Huyền (Trường mầm non Lim 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người mà cuộc đời họ là minh chứng sống động cho sự hy sinh thầm lặng và ý chí bền bỉ vượt lên số phận. Đồng chí Nguyễn Doãn Cừ là một người như vậy—một người lính không chỉ đi qua chiến tranh mà còn mang theo những hậu quả nặng nề của nó suốt cuộc đời. Thuở thanh niên, ông rời quê hương với khát vọng giản dị: góp sức mình bảo vệ đất nước. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, ông cùng đồng đội hành quân qua nhiều vùng đất khắc nghiệt, đối mặt với bom đạn và những hiểm nguy luôn rình rập. Nhưng có một thứ nguy hiểm mà khi ấy không phải ai cũng nhận ra hết—đó là chất độc hóa học âm thầm len lỏi trong môi trường, để lại hậu quả lâu dài và dai dẳng. Sau những năm tháng cống hiến nơi chiến trường, ông trở về quê hương với niềm vui đoàn tụ chưa trọn vẹn. Sức khỏe của ông dần suy giảm bởi ảnh hưởng của chất độc hóa học mà ông đã nhiễm phải trong thời gian phục vụ. Những cơn đau, những biến chứng xuất hiện theo năm tháng, âm thầm bào mòn cơ thể ông. Nhà nước đã công nhận ông là thương binh bị nhiễm chất độc hóa học, ghi nhận những mất mát mà ông đã phải gánh chịu vì Tổ quốc. Trở về sinh sống tại thôn Ân Phú, xã Tiên Du, đồng chí Nguyễn Doãn Cừ bắt đầu một hành trình mới—hành trình chống chọi với bệnh tật và thích nghi với cuộc sống đời thường. Khó khăn không chỉ đến từ sức khỏe suy yếu mà còn từ những ảnh hưởng kéo dài của chất độc, tác động đến sinh hoạt hàng ngày. Có những lúc tưởng chừng như không thể vượt qua, nhưng trong ông luôn tồn tại một ý chí mạnh mẽ, được hun đúc từ những năm tháng quân ngũ. Ông không chọn cách buông xuôi. Dù sức lực hạn chế, ông vẫn cố gắng lao động trong khả năng của mình, chăm lo cho gia đình và giữ gìn nếp sống giản dị, nghĩa tình. Với bà con lối xóm, ông là một người gần gũi, chân thành, luôn sẵn lòng chia sẻ và giúp đỡ khi có thể. Những câu chuyện ông kể không phải để nói về nỗi đau, mà để nhắc nhở thế hệ sau về giá trị của hòa bình và cái giá phải trả cho độc lập. Thời gian trôi qua, dấu vết của chiến tranh vẫn còn in hằn trên cơ thể ông, nhưng tinh thần của người lính năm xưa vẫn không hề phai nhạt. Ánh mắt ông luôn ánh lên sự điềm đạm, kiên cường—một sự bình thản của người đã đi qua những thử thách khắc nghiệt nhất của cuộc đời. Câu chuyện về đồng chí Nguyễn Doãn Cừ không chỉ là câu chuyện về một thương binh bị nhiễm chất độc hóa học, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về những hy sinh thầm lặng. Đó là hình ảnh của một con người đã dành trọn tuổi trẻ cho đất nước, và khi trở về vẫn tiếp tục sống một cuộc đời đầy nghị lực, góp phần lan tỏa giá trị tốt đẹp trong cộng đồng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đồng Chí Nguyễn Doãn Cừ – Vượt Lên Di Chứng Chiến Tranh | Câu chuyện thời hoa lửa