Đồng chí Nguyễn Hữu Vân - Một thời chiến đấu
Năm 1969, khi tuổi đời còn rất trẻ, Nguyễn Hữu Vân lên đường nhập ngũ. Rời quê hương, anh mang theo hành trang giản dị và lời dặn của gia đình: đã là người lính thì phải biết sống vì đồng đội, vì nhân dân.
Những tháng ngày trong quân ngũ nhanh chóng tôi luyện Vân trở thành một người lính gan dạ. Trong một trận chiến ác liệt, đơn vị của anh phải đối mặt với tình huống bất ngờ. Tiếng nổ vang dội, khói bụi phủ kín trận địa. Mọi người nhanh chóng vào vị trí, giữ vững đội hình.
Giữa lúc căng thẳng nhất, một chiến sĩ trẻ trong đơn vị bị thương và mắc kẹt ở phía trước. Không một chút do dự, Vân cùng hai đồng đội tìm cách tiếp cận. Đạn pháo liên tục dội xuống, mặt đất rung chuyển, nhưng anh vẫn bình tĩnh động viên người lính trẻ:
“Cố lên! Đồng đội không bỏ nhau!”
Sau nhiều phút căng thẳng, Vân và đồng đội đưa được người chiến sĩ bị thương về nơi an toàn. Trận chiến tiếp tục kéo dài, nhưng tinh thần của cả đơn vị càng thêm vững vàng.
Đêm xuống, khi tiếng súng dần thưa, Vân ngồi bên những người đồng đội, lặng lẽ lau khẩu súng đã phủ đầy bụi đất. Anh không nói về việc mình vừa làm. Với anh, cứu đồng đội không phải là một chiến công đặc biệt, mà là trách nhiệm của người lính.
Nhiều năm sau, khi đã trưởng thành và công tác trong ngành Tòa án Quân sự, ông vẫn nhớ những năm tháng ấy. Những trận chiến đã qua để lại một bài học sâu sắc: người lính có thể đối mặt với hiểm nguy, nhưng không bao giờ được phép quên tình đồng đội và trách nhiệm với Tổ quốc.


