Đồng chí Nguyễn Huy Hiệu biểu diễn văn nghệ cùng đồng đội tại Trại Davis, năm 1973
Những ngày tiếp theo, máy bay đối phương dồn về sân bay Tân Sơn Nhất rất nhiều, đậu sát hàng rào gần nơi Đoàn ta ở. Lãnh đạo Đoàn điện cho Bộ chỉ huy Chiến dịch Hồ Chí Minh bắn pháo mạnh vào sân bay: “Đề nghị pháo binh ta cứ bắn thật mạnh, đừng lo cho chúng tôi ở trong này”.
Đúng ngày 30-4, quân ta vào tiếp quản nơi làm việc của Cao Văn Viên, Tổng Tham mưu trưởng ngụy, trên bàn vẫn còn bản chỉ thị cho thuộc cấp rằng: “Không cần xin ý kiến, khi phát hiện tiếng súng từ đó (Trại Davis) thì dùng pháo và cối hủy diệt hoặc cho xe tăng tràn ngập hoặc ném bom hoặc rải chất độc hóa học với điều kiện gió không thổi vào phía sân bay”, nhưng hắn đã cuốn gói thoát thân lúc nào không hay!
Trong nhật ký của tôi ghi vào ngày 30-4-1975: “Pháo vẫn bắn rất căng vào buổi sáng. Nghe đài biết là địch đã đầu hàng. Tuy vậy vẫn chưa có lệnh ra khỏi hầm, thỉnh thoảng vẫn còn tiếng súng. Im lặng, vẫn sẵn sàng chiến đấu... Thấy có tiếng nói là anh em mình đã vào đến Trại Davis... chúng tôi nhảy vọt lên khỏi hầm, ra đường và gặp anh em đầu tiên chạy vào. Mừng quá, cảm động rơi nước mắt. Phương Nam và Độ ra chụp ảnh. Đứng xen vào giữa tốp bộ đội, cũng quần áo như họ, toàn đất cát, chân đi dép cao su, đeo súng lục. Xong về nhà soi gương thì thấy mắt sâu hoắm lại, râu quá dài phải cạo đi vội vàng. Rồi lại ra chuyện trò với anh em... Trên nóc tháp nước của Trại Davis, lá cờ Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam đã tung bay phấp phới...”.
Như vậy, cho đến ngày toàn thắng, đúng 823 ngày đêm, gần 300 cán bộ, chiến sĩ đã kiên cường bám trụ ngay trong sào huyệt của kẻ địch!



