Bài viết

Đồng chí Nguyễn Lương Bằng (Sao Đỏ): "Người giữ tay hòm chìa khóa" kiên trung của Đảng (1904 - 1979)

Quảng Trị11/08/2026Đoàn xã Đam Rông 4 (Đam Rông 4)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

​Trong thế hệ những người cộng sản tiền bối đầu tiên của Việt Nam, đồng chí Nguyễn Lương Bằng (quê ở Thanh Miện, Hải Dương) nổi lên như một biểu tượng tuyệt đối của sự liêm chính, giản dị và một ý chí kiên cường không thể bẻ gãy. Từ những năm 1920, ông đã rời quê hương làm bồi bếp trên tàu biển để tìm đường cứu nước, rồi sớm gặp gỡ lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc và gia nhập tổ chức Việt Nam Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội.

​Cái tên "Sao Đỏ" của ông đã trở thành nỗi khiếp sợ đối với bộ máy mật thám Pháp. Trong suốt quá trình hoạt động, Nguyễn Lương Bằng từng ba lần sa vào tay giặc, bị đày ải qua các nhà tù khét tiếng từ Hải Dương, Hỏa Lò cho đến "địa ngục" Sơn La. Tại ngục Sơn La, ông cùng các đồng chí đã biến nhà tù thành trường học, đồng thời hai lần tổ chức vượt ngục mưu trí để trở về đất liền tiếp tục lãnh đạo phong trào. Bất chấp những đòn thù tàn khốc, ý chí của "Sao Đỏ" vẫn sáng ngời, luôn là ngọn cờ tập hợp anh em bạn tù.

​Đặc biệt, ông được Đảng và Bác Hồ tuyệt đối tin tưởng giao nhiệm vụ lo công tác tài chính, hậu cần trong những năm tháng cách mạng khó khăn nhất. Là "người giữ tay hòm chìa khóa", quản lý những đồng tiền, hũ vàng quyên góp được của nhân dân, Nguyễn Lương Bằng luôn minh bạch và liêm khiết đến mức khắc khổ. Có những ngày, ông mang trong người cả một bao tải tiền và vàng của tổ chức đi gây cơ sở, nhưng bản thân ông lại nhịn đói hoặc chỉ ăn một mẩu bánh mì khô, không bao giờ tơ hào một cắc của công. Từng giữ cương vị Phó Chủ tịch nước, ông trọn đời là một tấm gương mẫu mực về đạo đức cách mạng, một người cộng sản "tận trung với nước, tận hiếu với dân" đúng như lời Bác Hồ ngợi khen.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn